Phiếm Luận

Có Phải Là Bán Độ?
Trần Khải
Trận bóng đá chung kết giữa đội tuyển Việt Nam và Mã Lai có một bàn thắng bất ngờ, dẫn tới tỷ số đội Mã Lai thắng đội Việt 1-0. Có thật rằng trận chung kết đội tuyển U23 trong Đông Nam Á Vận Hội SEA Games kỳ thứ 25 giữa Việt Nam và Mã Lai hoàn toàn không có bàn tay phù thủy nào thò ra dàn dựng kết quả trước? Có phải rằng đội Việt Nam đã bán độ? Hay, có phải thực sự đội tuyển Việt đã kiệt sức trong trận cuối này? Hay là có chỉ thị nào từ  nhà nước CSVN rằng đội tuyển VN phải thua, để tránh làn sóng dân chúng tràn xuống đường biểu tình và cơ nguy các “nhà hoạt động dân chủ lợi dụng” ném truyền đơn, biểu tình lên án vụ Trung Quốc chận bắt taù cá của ngư dân Việt? 
Chúng ta thực sự không biết chính xác câu trả lời, nhưng các băng hình về quả bóng khả nghi này đã cho chúng ta nghi vấn. Nghĩa là, thấy vậy mà không phải là vậy. Nghĩa là, thấy chỉ là biểu kiến thôi, còn sự thực ám muội phía sau lại là điều khó hiểu. Một điều nữa, nếu thực sự là có bán độ, hay là có dàn dựng để thua, thì ở mức độ lớn hơn, có thể nào chính phủ CSVN sẽ bán độ để chịu thua thiệt ở đất rừng Tây Nguyên và các đảo Biển Đông? 
Lùi bước ở sân vận động có khi là chuyện thường: Chúng ta có thể thua một trận bóng đá, và vài năm sau có thể sẽ thắng trở lại trong các trận bóng khác. Tuy nhiên, lùi bước ở lãnh thổ là chuyện bất thường: nếu mất một phần lãnh thổ Tây Nguyên và một phần lãnh hải Biển Đông, có thể sẽ vĩnh viễn mất luôn, hoặc nếu có cơ may thì phải nhiều thập niên hay cả thế  kỷ sau mới lấy về lại được.
Trở lại chuyện bóng đá. Bạn có thể xem trận bóng chung kết với bàn thua kỳ lạ của đội Việt Nam trên mạng www.YouTube.com, khi vào có thể tìm bằng cách gõ nhóm chữ “Seagames25 Việt Nam - Malaysia (0-1)” và trong đó, đội VN mặc áo trắng, đội Mã Lai áo xanh.
Trước tiên là nói chuyện tường thuật, theo báo nhà nước, tổng  hợp từ các báo SGGP,Tuổi Trẻ, thông tấn nhà nước TTXVN, Dân Trí,  ngày 17/12/2009 vưà qua, trong trận chung kết môn túc cầu nam của Đông Nam Á Vận hội (SEA Games) kỳ thứ 25 diễn ra tại thủ đô Lào,đội tuyển túc cầu  U23 (gồm các cầu thủ dưới 23 tuổi, theo quy định của SEA Games) đã  thua đội  U23 Mã Lai với tỉ số  0-1 ở phút 84 của hiệp nhì, dù rằng trong trận đấu ở vòng bảng, VN đã thắng Mã Lai 3-1. 
Bản tin báo Tuổi Trẻ ghi rằng sau trận chung kết, các cầu thủ Việt Nam đổ gục xuống sân nức nở... Các cầu thủ Mã Lai an ủi họ...
Khi đọc, chúng ta chỉ hiểu theo mô tả của phóng viên. Khi nghe qua đài phát thanh, chúng ta chỉ hình dung theo lời người kể. Nhưng phải nhìn thấy bằng mắt, để tự mình có suy luận riêng. Khi xem nhiều băng hình về cú banh lọt gôn nhà này, quả tình là nhiều người Việt nghẹn lời. Câu hỏi là, có phải như là bán độ, đã đột khởi trong suy nghĩ cuả nhiều người.
Trên blog của bác sĩ Hồ Hải (bshohai.blogspot.com), bài đăng hôm Thứ Năm 17-12-2009, nhan đề “Nói Chuyện Triết Học của Người Ngoại Đạo: Bóng Đá và Tiền,” nêu lên nhận xét tác giả nghe từ một cò cá độ bóng đá, trích:
“...Xem hiệp II, tôi nghe bình luận viên thông báo: Nếu huy chương vàng sẽ được thưởng nóng 200.000USD. Nếu huy chương bạc cũng sẽ được thưởng nóng 100.000USD do một công ty truyền thông đình đám. Thấy hôm nay cả hiệp I các chàng trai Việt đá cứ như gà mắc tóc, dù có tấn công áp đảo. Tôi trộm nghĩ, nếu thế thì chỉ cần huề 2 hiệp chính, chắc các cháu sẽ có 1 số tiền mà người ta thường gọi là bán độ. Rồi hai hiệp phụ sẽ thanh toán cũng chưa muộn...
... Vào phút 60 trận đấu, một tay cò nói rằng: Nó bán cho thua luôn, vì kèo bây giờ là đá đồng Việt Nam lún tiền. Tôi hỏi lún tiền là sao? Cậu ta bảo: Bố ơi, bố không hiểu thì đừng hỏi, vì hỏi mà biết thì sẽ ghiền, mà ghiền thì hết nhà đấy bố. Cứ ngỡ cậu ta nói chơi. Ai ngờ là thật. Phút 84 định mệnh khi cậu hậu vệ biên có bóng, không chịu phá ra biên khi bóng quanh quẩn ở khu 16,50 mà lại đưa cho cầu thủ Malaysia. Điều gì đến đã đến. Thế là cầm vàng mà để vàng rơi...
... Tan trận, tôi hỏi cậu làm cò, vì sao tụi nhỏ nó bán độ? Cậu ta thản nhiên trả lời. Bán độ nó cũng được thưởng 100.000USD, nhưng tụi nó có thêm tiền tỷ bố ạ. Đó là chưa kể đến chuyện nếu tụi nó đá thắng thì có thể đời cầu thủ của tụi nó không ai dùng! Thắng chỉ có chiếc huy chương vàng, sắc nước mà uồng với 200.000USD, nhưng số ấy có được đến tay tụi nó đầy đủ đâu hả bố? Ban đầu tụi nó chủ huề 90 phút để chia tiền kèo chấp thôi. Nhưng hiệp II dân cá cược dồn nhiều quá với kèo Việt Nam đá đồng sau 15 phút. Nên lệnh phải thua bố ạ. Bố cứ nghĩ mà xem. Trước trận đấu ra kèo Việt Nam chấp 1 trái. Nhưng chỉ 60 phút thi đấu còn đá đồng là sao? Rồi cậu ấy rồ xe đi nhậu. Vì sau mỗi trận đấu ai thắng, ai thua cậu ta cũng có tiền cò. Tôi cứ ngớ người ra: Ai lệnh phải thua vậy cà?..”(hết trích)
Chúng ta thực sự không có chứng cớ nào hiện nay để nói rằng đội nhà bán độ, dù rằng hình ảnh trên băng hình có những điều thật khó giảỉ thích, và dù rằng anh cò tin tưởng như thế. Thêm nữa, không thể nào đòi hỏi rằng sức khỏe các vận động viên phải sung mãn như những trận đầu. Nhưng một câu hỏi có thể nêu lên rằng, sau khi đội tuyển VN thắng trận bán kết, hạ đội U23 Singapore để vào chung kết, tất cả các thành phố lớn đều có tuổi trẻ xuống đường, lái xe gắn máy chạy ào ạt, phất cờ (tất nhiên là cờ đỏ sao vàng), mang biểu ngữ hoan hô đội nhà... làm công an lo giữ an ninh mệt mỏi. 
Báo An Ninh Thủ Đô ngày Thứ Tư 16-12-2009  có bản tin, trích:
“Sau trận bán kết bóng đá SEA Games 25 giữa U23 Việt Nam và U23 Singapore: Bắt giữ nhiều trường hợp vi phạm pháp luật.
(ANTĐ) - Đêm 14, rạng sáng 15-12-2009, lực lượng Cảnh sát cơ động Công an TP Hà Nội đã tổ chức hơn 400 lượt CBCS tuần tra kiểm soát, chống đua xe trái phép và gây rối trật tự công cộng trên địa bàn thành phố.
Kết quả đã phát hiện, lập biên bản bắt giữ và xử lý 87 trường hợp người tham gia giao thông không đội mũ bảo hiểm. Đáng chú ý, trong đêm 14, rạng sáng 15-12-2009, sau khi đội tuyển U23 Việt Nam chiến thắng U23 Singapore ở loạt trận bán kết bóng đá nam của SEA Games 25, nhiều đối tượng quá khích đã điều khiển xe máy có những dấu hiệu gây rối trật tự công cộng...” (hết trích)
Bản tin không ghi rõ “gây rối trật tự công cộng” là như thế nào. Thí dụ, uống rượu, la hét, đánh nhau, đập phá...? Hay là ném truyền đơn, hát nhạc vàng, kêu gọi dân chủ, hô hào gìn giữ Trường Sa và Hoàng Sa? Bản tin không nói rõ.
Tuy nhiên, một số diễn đàn tuổi trẻ trong dịp hậu bán kết này đã đưa ra lời kêu gọi chuẩn bị cho hậu chung kết, rằng nếu đội VN thắng  huy chương vàng bóng đá SEA Games, lần này sẽ có nhiều thanh niên đi lẫn trong dòng thác người ra phố để hô khẩu hiệu và phát truyền đơn đòi giữ gìn lãnh thổ, lãnh hải. Thực tế, từ lời kêu gọi cho tới hiện thực xảy ra cũng là khoảng cách lớn. Nhưng có phải mối lo về an ninh này đã làm Bộ Công An lo ngại, để dặn dò tuổi trẻ trong đội U23 Việt Nam là nên thua trận chung kết. 
Thêm nữa, từ mấy hôm nay, đêm nào cũng có hàng chục, hàng trăm tín đồ Tin Lành tới cầu nguyện trước sân vận động Mỹ Đình ở Hà Nội để xin nhà nước cấp giấy phép tổ chức Lễ Giáng Sinh, đặc biệt đêm 16-12-2009 có một xe phun nước của nhà nước chạy tới “gây rối trật tự công cộng” bằng cách phun nước nhằm vào tín đồ đang quỳ cầu nguyện bên hè phố... Có phải nỗi lo sợ mùa Lễ Giáng Sinh sẽ có đông người bất ngờ, cộng với làn sóng mừng bóng đá SEA Games đã làm nhà nước lo sợ, nếu làn sóng hàng triệu người tràn ra phố Hà Nội và đột khởi bạo động? Chúng ta không biết suy nghĩ của chính phủ thế nào. Đây chỉ là suy đoán về một khả thể.
Điều quan ngại, rằng nếu có thể xảy ra bán độ, hay có thể xảy ra chuyện ra lệnh bán độ cho một trận bóng đá, thì ở mức độ lớn, có thể nhà nước CSVN sẽ bán độ cho an ninh lãnh thổ hay không?
Nhìn bề ngoài, chúng ta thấy rằng chính phủ CSVN đang kết thân hơn với Mỹ, đang tìm mua vũ khí tối tân hơn từ Nga, và có vẻ như các diễn tiến cho thấy một quyết tâm gìn giữ cõi bờ. Thậm chí, Bộ Trưởng Quốc Phòng CSVN, Tướng Phùng Quang Thanh, còn bay sang họp với Bộ Trưởng Quốc Phòng Mỹ... Nghĩa là, lộ vẻ sẽ không nhu nhược trước các ngang ngược của Trung Quốc nữa.
Tuy nhiên, không hề có không khí của một lời kêu gọi đoàn kết toàn dân để bảo vệ lãnh thổ, lãnh hải. Mới tuần trước, Tướng Nguyễn Chí Vịnh, Thứ Trưởng Quốc Phòng, nói rằng VN đang gặp thế lực phản động giả danh làm ‘dân chủ và nhân quyền’ để chống đảng và nhà nước, nhằm ‘diễn biến hòa bình.’ 
Trước đó, bài diễn văn ngày 5-12-2009 của Tổng Bí Thư Đảng CSVN Nông Đức Mạnh cũng kêu gọi quân đội chống lại ‘diễn biến hòa bình.’ 
Nghĩa là, nhà nước CSVN nhìn các hoạt động dân chủ đáng sợ hơn là hiểm họa quân đội Trung Quốc ở Tây Nguyên và Biển Đông.
Nhưng thực sự, các vận động dân chủ đòi gì? Bản tin của mạng Tin Lành Hoa Kỳ CNSNews ghi lời ông Đoàn Việt Trung, một nhà hoạt động nhân quyền từ Úc, nói rằng Mỹ hợp tác với CSVN có thể lại làm thiệt hại cho người dân bình thường VN, vì sẽ củng cố quyền lực độc tài cho một chế độ không chấp nhận bầu cử tự do và tăng lực chống các nhà bất đồng chính kiến. Ông Trung nhắc tới cuộc đàn áp hồi tháng 2-2001, khi 20,000 người Thượng vùng cao biểu tình đòi đất và đòi quyền tự do tôn giáo.
Như thế, nội bộ Việt Nam thực sự bao giờ có thể có một Hội Nghị Diên Hồng, để mọi người chung sức chống mưu đồ của TQ đòi lấn biển, lấn đất VN? Nếu nhà nước CSVN thực sự không tìm thỏa hiệp, tìm đối thoại, để mọi người chung sức cho các trận chiến gian nan sắp tới, thì  có nghĩa là, Đảng CSVN thấy chính phủ Bắc Kinh còn ít nguy hiểm hơn các nhà dân chủ VN? 
Nếu thực sự thấy rằng Bắc Kinh kém nguy hiểm, có phải đó là mầm mống của một suy nghĩ để Hà Nội sẽ bán độ cho trận chiến Biển Đông tương lai? Rồi sẽ thương thuyết để dự toán thua bao nhiêu, 0-1, hay 0-2, hay nhiều hơn? 
Cần suy nghĩ về nỗi lo này vậy.

Tư liệu tham vấn:

Slovakia nêu vấn đề nhân quyền với CS Việt Nam

alt

 Triết gặp ông Gasparovic trong chuyến thăm các nước châu Âu

Chủ tịch CSVN Nguyễn Minh Triết trong cuộc hội đàm tại Bratislava hôm 17/12 đã nói với Tổng thống Ivan Gasparovic rằng ''nhân quyền được tôn trọng ở Việt Nam". ?

"Luật của mỗi nước khác nhau. Luật dựa trên điều kiện địa lý và lịch sử khác nhau của mỗi nước nên không thể áp dụng luật của nước này cho nước khác,'' ông Triết được thông tấn xã CTK trích thuật đã nói với chủ nhà.

Nhưng theo ông Gasparovic, mọi nước đều phải đảm bảo nhân quyền, "Chúng tôi vì vậy đã nhấn mạnh trong cuộc hội đàm rằng nhân quyền không phải chỉ là vấn đề của Việt Nam hay Slovakia, mà là một vấn đề toàn cầu," ông Gasparovic nói.

Trước đó nhiều tổ chức phi chính phủ ở Slovakia, kể cả Amnesty International và People in Danger, đã vận động để chuyện nhân quyền được đưa vào nghị trình hội đàm giữa hai nguyên thủ quốc gia.

Tuy vậy, không như hồi Chủ tịch Trung Quốc Hồ Cẩm Đào viếng thăm Slovakia hồi tháng Sáu, đã không xảy ra cuộc biểu tình phản đối nào trong chuyến thăm của ông Triết.

Trong chuyến viếng thăm các nước Âu châu lần này, ông Triết cũng đã hội đàm với Đức Giáo hoàng Benedict XVI khi ghé Rome.

Nghị quyết EU

Tháng trước, Nghị viện Âu châu đã chỉ trích vấn đề nhân quyền của Việt Nam và thông qua một nghị quyết yêu cầu chính quyền ngưng đàn áp những người đòi hỏi tự do lập hội và tự do tín ngưỡng.

Hà Nội đã cực lực bác bỏ các cáo giác vi phạm nhân quyền.

Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam, bà Nguyễn Phương Nga mô tả nhận định của các dân biểu châu Âu là "hoàn toàn sai trái".

Bà Nga nói: "Chúng tôi hết sức thất vọng khi ngày 26/11/2009 Nghị viện Châu Âu lại một lần nữa thông qua Nghị quyết về Việt Nam với những nhận định hoàn toàn sai trái, thiếu khách quan, thiếu thiện chí về tình hình thực tế ở Việt Nam".

"Việc thông qua Nghị quyết này đi ngược lại lợi ích quan hệ giữa Việt Nam và EU và gây bất bình trong nhân dân Việt Nam," bà nói trong một thông cáo.

Các dân biểu châu Âu đồng thuận kêu gọi chính phủ Việt Nam ''chấm dứt trấn áp và sách nhiễu đối với các môn đồ của Thiền sư Thích Nhất Hạnh, trả tự do cho Hòa thượng Thích Quảng độ và khôi phục hoạt động của Giáo hội Phật giáo Việt Nam thống nhất, tiến tới hủy bỏ hình phạt tử hình, cho phép đại diện châu Âu giám sát thường xuyên tình hình tự do dân chủ, ngôn luận, bảo vệ nhân quyền và phụ nữ ở Việt Nam.

**

Việt Nam ''cấm lạm dụng internet''

Từ trái: Công chúa Letizia, Hoàng hậu Sofia, Quốc vương Juan Carlos, Hoàng tử Felipe và vợ chồng ông Triết tại điện Oriente ở Madrid,  14/12/2009.

Hoàng gia Tây Ban Nha chiêu đãi Chủ tịch Triết và phu nhân hôm 14/12

Trả lời một tờ báo trung tả ở Tây Ban Nha nhân chuyến thăm Madrid, Chủ tịch Nguyễn Minh Triết nói Việt Nam "không cấm internet, nhưng cấm việc lạm dụng internet".

Ký giả J.P. Velazquez-Gaztelu của tờ báo khá phổ biến, El Pais, hỏi tại sao Việt Nam lại ra lệnh chặn mạng xã hội Facebook để bị các nơi chỉ trích?

Ông Triết không trả lời thẳng câu hỏi mà giải thích: "Thông tin phát tán trên internet cần phải tuân thủ luật pháp quốc gia.''

''Ở Việt Nam, chúng tôi không cho phép phát tán thông tin khích động nổi loạn chống nhà nước xã hội chủ nghĩa, phá hoại đoàn kết dân tộc, vi phạm an ninh quốc gia và quốc phòng, xúi giục bạo động, tuyên truyền văn hóa và lối sống không phù hợp với văn hóa Việt Nam, cũng như thông tin không đúng, hay xuyên tạc làm ảnh hưởng đến thanh danh của cá nhân và tổ chức.

"Chúng tôi không cấm việc sử dụng internet; chúng tôi cấm việc lạm dụng internet,'' ông Triết nói.

Nhân chuyến viếng thăm các nước Âu châu, đoàn Việt Nam khi đến Madrid muốn kêu gọi thêm đầu tư của Tây Ban Nha vào Việt Nam, vốn chỉ mới có 7,4 triệu euro trong một thị trường 86 triệu dân.

'Quán triệt dân chủ'

Khi được hỏi liệu Việt Nam trong tương lai có thể có một nền dân chủ kiểu Tây phương với đa nguyên và bầu cử tự do, ông Triết nói: "Tôi nghĩ tất cả mọi nước, kể cả Việt Nam, đều có một khái niệm chung về dân chủ và nhân quyền

"Như các bạn cũng biết, Việt Nam từng là nạn nhân của chủ nghĩa thực dân và đế quốc, chúng tôi phải tranh đấu để giành độc lập. Điều đó cho thấy chúng tôi đã quán triệt dân chủ và quyền của người dân, và tôi có thể khẳng định rằng Việt Nam yêu nhân quyền

"Khi đất nước tuyên bố độc lập năm 1945, khai sinh ra nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa. Điều đó cho thấy gần 70 năm trước, Chủ tịch Hồ Chí Minh và các nhà lãnh đạo khác của Việt Nam đã đặt tiêu chuẩn cho dân chủ.

"Dân chủ được trải nghiệm ở Việt Nam trong khuôn khổ luật pháp của Việt Nam; khuôn khổ luật pháp của một nước không thể bị áp đặt bởi một nước khác,'' ông Triết nói.

Khi được hỏi về cuộc chiến ở Afghanistan, ông Triết nói: "Tôi hy vọng nhân dân Mỹ và nhân dân Afghanistan sẽ không phải đau khổ vì hậu quả của những sai lầm của Hoa Kỳ, như họ đã làm ở Việt Nam.

"Chúng tôi kiên quyết lên án khủng bố dưới mọi hình thức, nhưng đồng thời chúng tôi tin rằng cuộc chiến chống khủng bố phải tuân thủ luật pháp quốc tế và phải dựa trên sự độc lập, toàn vẹn chủ quyền lãnh thổ, và quyền tự quyết của các nước".

Ông Triết ca ngợi Tổng thống Barack Obama là người có cái nhìn mới về chuyện thế giới nhưng hy vọng ông ấy s̃e làm những gì đã hứa vì đó chỉ mới là ý tưởng. "Nói dễ hơn làm,'' ông trả lời ký giả Velazquez-Gaztelu của báo Pais ở Madrid.

Trong một xã hội phát triển ngày nay, việc phát biểu trước công chúng của các quan chức, đặc biệt là những người đứng đầu nhà nước là điều được công chúng xem trọng, và được đánh giá kỹ qua từng lời ăn tiếng nói. Chính vì vậy, các chức sắc cao cấp đều phải cẩn thận và chuẩn bị kỹ cho những bài phát biểu của mình, bằng không thì dễ làm trò cười cho thiên hạ nếu có những lời

phát biểu ngô nghê. Trường hợp của ông chủ tịch nước CHXHCNVN Nguyễn Minh Triết có lẽ là một trường hợp hiếm có, vì ông chủ tịch này đã năm lần bảy lượt có những lời phát biểu ngô nghê, tạo ra những trận cười nghiêng ngữa cho người nghe.


Trò cười gần đây nhất là khi ông đến tham dự và phát biểu trước đám đông tại “Hội nghị người VN ở nước ngoài” ở Hà Nội hôm 22/11/2009. Trong bài phát biểu dài dòng trước đám đông đại biểu cán bộ trong nước và Việt kiều, ông đã nhiều phen chọc cười người nghe. Bài phát biểu của Triết có 2 nội dung chính: phần đầu là chia sẻ với các Việt kiều về nạn tham nhũng bất kham trong nước; trong phần còn lại thì Triết thao thao kể chuyện ...”tếu” ngoại giao. Hai đoạn video clips quay cảnh Triết phát biểu này đã được đưa lên YouTube, và đang trở thành “Hot” clips với số người xem tăng vùn vụt.

Lời phát biểu của Triết trong đoạn video YouTube thứ nhất

Bên dưới đây là nguyên gốc bản ghi chép lời của Triết trong đoạn video thứ nhất trên YouTube:

     

     


    “Chúng ta từ một nước trong chiến tranh, chưa có kinh nghiệm trong quản lý. Là ở nước người ta đó, thì muốn tiêu cực muốn tham nhũng cũng khó vì cái hệ thống luật phát nó chặt chẽ. Còn ở Việt Nam của mình, thì có khi không muốn tham cũng động lòng tham,... Cái người thủ quỹ cứ giữ tiền khư khư ở quỹ lúc nào cũng có số dư, cho nên lúc bí quá thì em mượn một chút, (bà con bắt đầu cười, làm Triết cao hứng lên). Mượn thì hổng thấy ai đòi hết (và một tràng vỗ tay cười ồ,... nên càng kích thích riết lên tông) thấy hông,... thì em mượn thêm. Chứ hổng phải người Việt Nam tham nhũng nhất thế giới đâu,... Nói một hồi thì thấy người Việt Nam tham nhũng nhất thế giới, hông phải dzậy. Cho nên tôi đề nghị quý vị ở nước ngoài khi nghe những thông tin này rồi nhìn về Việt Nam cũng đừng có hốt hoảng nghĩ rằng sao trong nước mình tiêu cực quá. Mà hồi xưa mấy ổng quánh giặc sao giỏi thế mà bây giờ mấy ổng tiêu cực thế (rồi cười khề khà,...). Đây là quy luật muôn đời (một tràng vỗ tay cười to). Con người ta trong mỗi người ai cũng có hỉ nộ ái ố hết trơn…. Chúng ta là con một nhà, là con Lạc cháu Hồng, cùng một bọc trứng sinh ra. Trên thế giới này ít có nơi nào có cái đó lắm á,...”.

     

Trong phần này Triết muốn chia sẻ với các Việt kiều “yêu nước” về vấn nạn tham nhũng tại Việt Nam. Triết cho rằng các quan chức nhà nước CSVN “không muốn tham cũng động lòng tham” bởi vì “chưa có kinh nghiệm trong quản lý”, trong khi ở các nước khác thì khó xảy ra bởi vì “hệ thống luật phát nó chặt chẽ”. Còn nói rằng “chưa có kinh nghiệm trong quản lý” vì vừa ra khỏi chiến tranh, thì xin hỏi ông chủ tịch, thế thì 34 năm rồi mà vẫn còn chưa đủ sao? Hay là đợi đến 50 năm rồi mới tính sổ luôn?

“cho nên lúc bí quá thì em mượn một chút. Mượn thì hổng thấy ai đòi hết ... thì em mượn thêm”

Để các đại biểu Việt kiều hiểu rõ hơn cái lòng tham này, Triết đã đơn cử ví dụ về hình ảnh người kế toán trong các cơ quan nhà nước bằng cách ví von: “Cái người thủ quỹ cứ giữ tiền khư khư ở quỹ lúc nào cũng có số dư, cho nên lúc bí quá thì em mượn một chút. Mượn thì hổng thấy ai đòi hết (thấy hông),... thì em mượn thêm”. Không biết có phải là ông chủ tịch suy bụng mình ra bụng người ta nên mới nói vậy chăng? Quả là một cách ví von vui tai thật, hết ý kiến luôn!

Triết lại khiến cử tọa cười ran khi phán rằng nạn tham nhũng là “quy luật muôn đời”. Chưa hết, ông chủ tịch này lại chọc cười cử tọa tiếp khi bi bô câu chuyện “con Rồng cháu Tiên” của Lạc Long Quân và bà Âu Cơ, nhưng lại nói trại ra là “con Lạc cháu Hồng”, và còn hùng hồn nói rằng“Trên thế giới này ít có nơi nào có cái đó lắm á,...” (là cái bọc trứng đấy!). Mà làm gì có chuyện “ít có nơi nào”, bởi vì chẳng hề có nơi nào có câu chuyện huyền thoại Lạc Long Quân - Âu Cơ ngoài Việt Nam ra. Hay là ông chủ tịch quên bài học vỡ lòng này rồi?

“Trên thế giới này ít có nơi nào có cái đó lắm á,...”.

Đoạn video YouTube thứ nhì

Đây là đoạn ghi lại âm thanh hình ảnh ông chủ tịch nước kể chuyện phiếm ngoại giao trước cử tọa Việt kiều. Triết lần lượt kể các mẫu chuyện ngoại giao khi viếng thăm các nước Tân Tây Lan, Na Uy, Áo, Hy Lạp, Mỹ,.. Bên dưới đây là nguyên gốc bản ghi chép (Transcript) lời của Triết trong đoạn video thứ nhì:

     

     


    “... Qua New Zealand thì bà thủ tướng lúc đó bả nói rằng cả cái nội các của bả là thế hệ Việt Nam. Người ta tự hào lắm, người ta nói giữa cái hội trường đông người như thế.

     

    Sang Na-Quy thì ông thủ tướng Na-Quy ổng nói lúc tôi còn bé 13, 14 tuổi tôi đã đi quyên góp vân động để gây quỹ ủng hộ cho Việt Nam. Tôi đi theo chị tôi, anh tôi là những người lớn hơn, đấu tranh mạnh mẽ hơn, còn tôi thì chỉ làm công việc quyên góp thôi.

    Tôi gặp ông tổng thống Áo thì ông tổng thống Áo nói dzới tôi một cách hùng hồn rằng ngày trước tôi gặp ông Mac Namara lúc ổng làm bộ trưởng quốc phòng, tôi nói rằng ông không thắng được Việt Nam đâu, nhưng mà Mắc-ra,... Ma-ra không nghe. Sau này khi Mắc-Na-Ma-Ra không còn làm bộ trưởng quốc phòng nữa thì gặp lại ổng và nói rằng lúc trước tôi không nghe ngài.

    Tôi sang Hy Lạp thì ông tổng thống Hy Lạp ổng nói như những người cộng sản. Mới tháng 9 vừa rồi tôi đi dự hội nghị các nhà lãnh đạo của 15 nước hội đồng bảo an LHQ. Mình đến cuộc họp này dzới một cái tư thế là mạnh mẽ (chiếu tấm hình Triết ngồi xuống tại LHQ), mà mình là người có tiếng nói mạnh mẽ, chưa bao giờ mình lại cất cao tiếng nói như thế. Và ngay Đại hội đồng LHQ vừa rồi, kỳ họp sáu mươi tư (64). Cũng ở diễn đàn đó mình lại lên tiếng, mình phê phán cái dziệt là cấm vận Cu-Ba. Và trong cái cuộc họp đó, ngoài những cái ý kiến chung thì tôi có thêm một cái ý kiến: tôi hoan nghênh ông Ô-Ba-Ma. Ổng tuyên bố là ổng sẽ đóng cửa nhà tù Ga-Ta Na-Mô mà. Nhưng mà tôi nói rằng ông Ô-Ba-Ma ơi, vấn đề này là khó lắm đó. Tôi chúc ông phải nỗ lực để thực hiện cho bằng được cái này. Tôi nói mà tôi nhìn Ô-Ba-Ma tôi thấy ổng ahhh, cũng chăm chú lắm, cũng lắng nghe. Như thế là mình vừa động viên Ô-Ba-Ma, nhưng mà mình vừa muốn phân hóa cái … cái nội bộ của ổng,.. ahhh,..

    Như vậy đó, tôi muốn nói dzới các đồng chí dzới quý vị rằng cái vai trò, cái vị thế của mình bây giờ cũng ngang hàng dzới người ta, cũng nói năng cũng đúng mức đàng hoàng,...”

Nói đến bà cựu thủ tướng Tân Tây Lan Helen Clark, người rời khỏi chức vụ thủ tướng nước này hồi năm ngoái, sinh năm 1950, tức là lớn lên cùng thời với cuộc chiến Việt Nam. Bà cựu thủ tướng này cũng như hầu hết các thành viên nội các đều có tuổi tác ở thế hệ này nên bà mới nói mình thuộc “thế hệ Việt Nam”, nhưng ông chủ tịch lại vội vơ vào, cứ tưởng bở rằng hễ nói đến “thế hệ Việt Nam” cũng có nghĩa là ủng hộ cuộc chiến của Việt cộng. Cho nên nói là “người ta tự hào lắm” là tự hào cái gì vậy, thưa ông?

Đề cập đến 2 nước Bắc Âu là Na Uy và Áo, ông chủ tịch lại khoe mẽ với đám Việt kiều về câu chuyện phiếm ngoại giao liên quan chiến tranh VN khi trao đổi với nguyên thủ hai nước này. Nhưng không biết dụng ý của ông chủ tịch là gì khi kể lại rằng tổng thống Hy Lạp “nói như những người cộng sản”. Có thể là ông tổng thống Hy Lạp “nói như những người cộng sản” nhưng ông ấy có hành động như người cộng sản hay không lại là một chuyện khác, bởi vì ông tổng thống Hy Lạp cũng như nhiều nhà lãnh đạo trên thế giới này đều thông hiểu lý thuyết cộng sản, nhưng chẳng có ai áp dụng lý thuyết cộng sản, ngoại trừ 4 nước cộng sản còn lại.

“mình vừa động viên Ô-Ba-Ma, nhưng mà mình vừa muốn phân hóa cái … cái nội bộ của ổng,..”

Câu chuyện phiếm ngoại giao cuối cùng và cũng là câu chuyện vui nhất đề cập đến chuyến đi đến Mỹ của Triết để tham dự phiên họp của Khóa họp thường niên lần thứ 64 Đại hội đồng Liên hợp quốc. Tại đây Triết đã có một bài phát biểu liên quan đến sự hợp tác với quốc tế trong các lĩnh vực, vấn đề Bắc Hàn và Iran, việc cấm vận Cuba, vấn đề chất Da Cam,... nhưng tuyệt nhiên tên của Tổng thống Obama cũng không hề được nhắc đến trong đoạn video về bài diễn văn này. Vả lại, trong chuyến đi này đến LHQ, mặc dầu rất muốn có một cuộc gặp gỡ với Tổng thống Obama, nhưng Triết đã không có được cơ hội này. Vậy thì lấy đâu ra câu chuyện “tôi có thêm một cái ý kiến: tôi hoan nghênh ông Ô-Ba-Ma”, để rồi Triết thao thao kể lại:

    “Tôi nói mà tôi nhìn Ô-Ba-Ma tôi thấy ổng,… cũng chăm chú lắm, cũng lắng nghe. Như thế là mình vừa động viên Ô-Ba-Ma, nhưng mà mình vừa muốn phân hóa cái … cái nội bộ của ổng,..”

Ấy chết, sao lại có chuyện “vừa động viên Ô-Ba-Ma”, và cũng muốn “phân hóa cái … cái nội bộ” của người ta là làm sao vậy? Sao ông chủ tịch chơi cái trò gì kỳ vậy? Nhỡ những lời này đến tai người ta thì ăn nói làm sao đây? Mà cái trò “phân ... hóa” này thối lắm ông ạ, xưa lắm rồi, nói ra chỉ làm cho người ta cười vào mũi thôi.

Nghe cách phát biểu của Triết thì người ta có thể suy ra 3 giả thuyết về con người này:

* Thứ nhất: có lẽ là trình độ của ông chủ tịch chỉ độ ... lớp 3 trường làng

* Thứ hai: có thể là ông chủ tịch vui tánh, thích nói chơi để loè thiên hạ.

* Thứ ba: có thể là ông chủ tịch đã bị đứt dây thần kinh mắc cỡ rồi chăng?

Hoặc rất có thể là tất cả 3 giả thuyết trên đều đúng?

Thôi thì, dù đúng hay sai, các đại biểu Việt kiều hôm đó cũng đã được ông chủ tịch bỏ công kể chuyện tiếu lâm XHCN và những vị này đã có được những trận cười không ngớt.

Úc Châu, ngày 1/12/2009
Lê Minh

                                          ***********

Cộng Việt: Mở Cửa Tôn Giáo?

Tất cả các chiêu thức xử thế của nhà nước CSVN thực ra đều biểu lộ hết qua các câu nói của Chủ Tịch Nhà Nước VN Nguyễn Minh Triết. Không hề giấu gì cả. Mọi chuyện đã nói cả rồi.
Thí dụ, chiêu thức “khi Việt Nam thức, thì Cuba ngủ, khi Việt Nam nghỉ thì Cuba gác” đã được ông Triết nói rồi, nói vang dội rồi. Câu này có thể hiểu khi ứng dụng  linh động là, khi công an đưa côn đồ đàn áp Chùa Phước Huệ, thì Ban Tôn Giáo Trung Ương mờ cửa, mời các đại sư Tây Tạng tới thăm nhiều chùa Việt Nam ở ba miền. Nghĩa là, khi công an thức ở Bảo Lộc, thì các rào cản tôn giáo sẽ tạm thời biến mất ở Sài Gòn và Hà Nội.
Thí dụ nữa, chiêu thức “mình phải phân hóa nội bộ của địch” qua lời ông Triết cũng được ứng dụng linh động tuyệt vời. Trong khi ép bức Thầy Thích Thái Thuận phải ký giấy trục xuất tăng ni sinh Làng Mai, ông Triết vào gặp gỡ Đức Giáo Hoàng. Tuyệt vời. Tất cả ống kính toàn cầu đều hướng về Vatican.  Không chỉ làm phân hóa nội bộ một số người Công Giáo hải ngoại, mà còn làm quan ngại về các trao đổi có thể có. Và dù là không trao đổi gì, như các bản tin Vatican sau đó đã nói, thì với dư luận thế giới, ít nhất chính phủ CSVN đã mở cửa tôn giáo nhiều hơn. Nếu không phải là đã chịu  cởi mở tôn giaó, thì cũng đã chịu lắng nghe. Nếu không phải đã chịu lắng nghe, thì cũng đã chịu gặp gỡ, tiếp xúc.
Chỉ riêng chiêu thức công an ngủ thì côn đồ thức cũng đã mệt cho giang hồ rồi. Huống gì lại thêm chiêu thức phân hóa nội bộ giang hồ.
Bản tin từ báo Giác Ngộ viết, trích:
“Ngày 6.12. 2009 Phái đoàn Phật giáo các vị Lạt Ma - Tây Tạng thuộc dòng truyền thừa Geluk đã đáp chuyến bay từ Ấn Độ đến TP.HCM. Trong chương trình thăm viếng và có những buổi Pháp thoại vào sáng ngày  08.12 đoàn đã đến  chùa Vạn Đức - quận Thủ Đức thăm và vấn an sức khỏe HT Thích Trí Tịnh, chủ tịch HĐTS GHPGVN. Tăng Ni Phật tử Chùa Vạn Đức đã tổ chức đón tiếp phái đoàn.
Trong chuyến thăm Việt Nam lần này do Ngài Lạt Ma Dhakpa Tulku Rinpoche làm trưởng đoàn; tại buổi tiếp HT Thích Trí Tịnh đã bày tỏ niềm hoan hỷ khi được các vị trong đoàn đã đến Chùa Vạn Đức và mong rằng sẽ có những trao đổi về phương pháp tu tập để Tăng Ni Phật tử Việt Nam hiểu rõ hơn về Kim Cương thừa dòng truyền thừa Geluk mà các vị đang tu tập. Ngài Lạt Ma Dhakpa Tulku Rinpoche cũng mong sẽ có nhiều lần đến Việt Nam nhằm giao lưu trao đổi những phương pháp tu tập của mỗi hệ phái và truyền thống của nhau...”
(hết trích)
Phật tử tha hồ mà thích. Như thế, vấn đề là tại Làng Mai làm sao ấy, chứ đâu có phải nhà nước đóng cửa tôn giáo, nhiều nhà phân tích quốc tế sẽ nói như thế. Thậm chí, có thể có Việt kiều yêu nước còn giả vờ tin rằng đúng là côn đồ quấy nhiễu mấy thầy cô, chứ làm gì có chuyện công an làm thế.
Một tác giả, ký tên Nguyên Hưng, trong bài viết nhan đề “Lời sám hối của kẻ "côn đồ": Xin đừng oán ghét con, nghe cô!” đăng trên mạng Phù Sa ngày 15-12-2009, kể lại lời một người sám hối như sau:
“...Một người bị gọi là "côn đồ" nói với một sư cô: “Sư cô ơi, nhìn cái cảnh này con thấy buồn bả, đau thương và tủi nhục cho quê hương mình quá. Con là những người từ Nam Định được chỉ thị vào đây để thi hành mệnh lệnh trong ba ngày và con biết có những người được mướn tới để đánh phá, hành hung các thầy, cô và họ được trả 200.000.00 VNĐ mỗi ngày. Chúng con tất cả gồm có bốn người. Thưa sư cô, các sư cô ráng lên, chịu đựng thêm một ngày rưởi nữa thôi thì có thể tạm yên. Con thật sự không muốn quấy phá các sự tu hành, nhưng con cũng không thể làm khác, phải thi hành mệnh lệnh.”...” (hết trích)
Thế đấy, khi công an ngủ, thì côn đồ thức, có phải không?
Còn độc chiêu phân hóa nội bộ phe địch được nhà nước sử dụng ra sao?
Tác giả An Dân trong bài viết nhan đề “Ông Triết sang Vatican làm gì?” đăng trên mạng Dòng Chúa Cứu Thế ngày 15-12-2009 đã kể, trích:
“...Báo chí lề phải cho biết: “Trong cuộc gặp Hồng y Tarcisio Bertone Thủ tướng Tòa thánh Vatican, Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết bày tỏ mong muốn Hồng y sẽ tiếp tục có những hướng dẫn cụ thể cho Giáo hội Công giáo Việt Nam thực hiện tốt các Huấn dụ và Sứ điệp của Giáo hoàng, tin tưởng rằng với thiện chí và quyết tâm của hai bên, quan hệ giữa Việt Nam và Tòa thánh Vatican sẽ tiếp tục phát triển phù hợp với mong muốn của hai bên.”
Như vậy, đã rõ, Nguyễn Minh Triết được đảng và Nhà nước Việt Nam cử sang Vatican như đã từng cử Nguyễn Tấn Dũng sang Vatican vào năm 2007, với cùng một mục đích là “nhờ Tòa thánh đưa ra những hướng dẫn cụ thể cho Giáo hội Việt Nam thực hiện tốt các Huấn dụ và sứ điệp của Giáo Hoàng”.
Thực tế, Nguyễn Tấn Dũng đã thành công trong chuyến đi năm 2007. Sau cuộc gặp Giáo hoàng và Hồng y Bertone, một lá thư do chính Hồng y Bertone soạn thảo đã được gửi tới Tổng Giám mục Ngô Quang Kiệt, và ngay sau đó, phong trào cầu nguyện cho công lý vừa mới manh nha tạm thời ngưng lại.
Trong tình cảnh phong trào cầu nguyện cho công lý – hòa bình bùng phát trở lại và có nguy cơ lan rộng, với mục tiêu duy trì quyền lực và ổn định xã hội chuẩn bị Đại hội Đảng, Nhà nước Việt Nam đã tìm mọi cách để làm giảm nhiệt, từ việc dùng truyền thông trích lại, cắt xén các lời huấn dụ của Giáo hoàng với các Giám mục Việt Nam tham dự kỳ Ad Limina để huấn dụ lại các Giám mục, cho tới việc cử ông Đặng Khánh Thoại , đại sứ Việt Nam tại Roma tới gặp vị đại diện Tòa thánh và để chắc ăn, nhân chuyến thăm các nước Châu Âu, Nguyễn Minh Triết trở thành người lãnh trách nhiệm “xin tòa thánh can thiệp” và “mong muốn Tòa thánh tiếp tục đưa ra những hướng dẫn cụ thể cho Giáo hội Việt Nam.”
Có thể nói rằng đây mới là mục tiêu chính yếu mà chính quyền Hà Nội đưa ra cho chuyến thăm Vatican và gặp gỡ Giáo hoàng của Nguyễn Minh Triết...”
(hết trích)
Cũng tuyệt vời nữa. Thấy rõ hai chiêu thức đó tung ra, vậy mà giang hồ cũng không đỡ nổi. Thế mới biết, ai dám bảo ông Triết quê mùa, làm lộ tẩy 2 thế võ đặc dị đó.
Thực ra, quý đaị sư Tây Tạng tới thăm VN là điều tốt lành, vô lượng công đức. Chuyện ông Nguyễn Minh Triết gặp Đức Giáo Hoàng cũng là một bước tốt trong tiến trình tìm bang giao. Nhưng nhà nước có suy nghĩ ẩn tàng gì không trong khi cùng thời điểm làm áp bức tăng ni sinh Làng Mai?
Có thực đó là mở cửa tôn giáo hay không?

Trần Khải

*****

Nhất quán cuả Nhất Hạnh,chưa chưà:
 
Làng Mai có
PHẬT RIÊNG?
TỔ QUỐC RIÊNG?
NHỮ - VĂN - ÚY
 
.......... Người ta có nói đến sự làm ăn sòng phẳng trong cuộc đời bằng một câu tục ngữ chính xác nhất là câu "tiền trao cháo múc". Là nhà tu, sư ông NHẤT HẠNH tuy là một cao tăng Phật Giáo về Đạo Pháp nhưng.... không phải là một "cao tay" về gian thương, cũng không phải là một phù thủy "cao tay ấn"' để trừ tà.
.......... Do đó, khi Sư Ông bước ra khỏi "bồ đàn"  bắt tay với thế giới yêu quái HỒ tinh, Sư Ông đánh mất tất cả những gì mà Sư Ông có và Sư ông có cái mà Sư Ông không bao giờ mong đợi.
.......... Gặp tổ sư yêu quái mọc lông đỏ, Sư Ông đã mất công xúc tép khắp bốn phương về nuôi cò. Sư ông muốn bắt mánh với bọn VGCS để "chia 3 thiên hạ" thị trường Phật Giáo ở Việt Nam (Quốc Doanh - Sư ông -  Phật giáo thuần tuý; để có đất cắm dùi lúc ban đầu, bên này Sư chià đô la và bên kia chià đất chuà PHƯỚC HUỆ. Tiền chi ra đủ mà cháo chưa được múc, trong lúc ma tăng hý hởn chờ phần cháo thì qủy tăng VĨNH NGHI  đưa ma tăng vào tròng để tìm cách trấn lột nốt vốn liếng cuả sư Ông còn lận theo ở trong người!
.......... Trong trận đấu phép này, ma thua qủy là cái chắc. Sư ngỡ sẽ biến thái chuà Phước Huệ thành Làng Mai; không ngờ Phật giáo Quốc doanh đã úm ba la biến LÀNG MAI thành LÀNG.... MA, nghĩa là bao công trình xây cất vẽ vời đều bốc hơi. Sư Ông trong một giây.... húp cháo lú tin ở kinh Mác Lê gieo hoạ cho gần 500 tăng ni và tăng nhân bị khủng bồ cả từ tinh thần tới thể xác.
.......... Trong khi nạn nhân cuả Sư Ông tơi tả như đàn gà con lạc mẹ bị bầy diều hâu săn đuổi, Sư Ông "đáo nơi neo" ở tổ con tu hú nào có lẽ Sư Bà Chân Không cũng không biết.
.......... Là Phật Tử, đã đành chưa bao giờ "Quy tại gia", nhưng chấn động từ Phước Huệ dội sang đã làm tôi lưu ý; tôi đã có chương trình viếng LÀNG MAI trên đất Pháp để tham quan thực tế tại chỗ; trăm nghe không bằng mắt thấy!
.......... Tôi chưa kịp đi thì may mắn quá, Làng Mai đến vùng tôi ở. Nhân ngày QUỐC TẾ NHÂN QUYỀN, Làng Mai kéo về Trụ sở Quốc Hội ở Âu Châu để dâng thỉnh nguyện thư kêu oan gì đó, chắc khiếu oan vụ bị nhà nước VGCS cướp mất sạch tài sản ở chuà BÁT NHÃ và phá tổ cuả đàn chim non Làng Mai nơi cội rễ. Tìm hiểu thêm tôi mới được biết rằng, hình như có trình Thỉnh nguyện thư xin với tổ chức Quốc Hội Âu Châu can thiệp với nước Pháp cho phép 500 tăng ni, tăng nhân ở chùa Bát Nhã được tới cư ngụ tại nước PHÁP để được tiếp tục sự nghiệp Tu học theo "giáo phái Làng Mai". Một Giáo phái rất dễ.... tu vì sự cấm đoán giới luật khắt khe cuả Phật Giáo đã được sư ông sửa chữa! "tháo khoán" nhẹ nhõm đến mức ai tu cũng được; chỉ cần thuộc bài vở và biết cách trình diễn, như học sinh đi học về ngành kịch nghệ vậy.Tu học kiểu này không càn phảì theo giới luật cuả chân tu vì thế tình báo Vẹm tha hồ lộn sòng vào chọn tu hành là một nghề nghiệp.
.......... Nghe tôi kể những giòng như trên, trước hết là Sư Ông rồi sau đó đến sư Bà Chân Không và các  đệ tử điếu đóm cuả thày sẽ "bá ngọ" tôi mù mịt; nhưng hỏi thực Sư Ông nhé, nếu thật sự là nhà tu theo pháp giới nghiêm túc cuả PHẬT GIÁO, sư Ông có được phép ăn gian nói dối như cuội không? Nếu không là thành phần gian dối lường đảo như Vẹm thì xin Sư Ông cảm phiền chỉ cho đồng bào và tôi biết có dấu ấn gì ở BẾN TRE máy bay MỸ ném bom tàn sát cả hàng trăm ngàn đồng bào không? Thành tâm mà nói, trong kỹ thuật xử dụng cái lưỡi lắt léo và trên  lãnh vực gian trá, xem ra Sư Ông còn đáng bậc sư phụ cuả cán Vẹm đấy!
.......... Nghe nói ngày 16 -12 Quốc Hội Âu Châu cũng có thể được ví như cổng chuà Phật giáo mở rộng đón những linh hồn cô quả. Họ đến chốn cao qúy này không để xin ăn như ma đói, nhưng họ tới để nhờ cơ quan này dùng quyền lực và ảnh hưởng can thiệp với những nhà nước cuả các Quốc gia mà nhân dân các nước đó sống cuộc sống đầy bất chắc như sống ở xã hội Maifia. Do đó, nạn nhân đến đây từ nhiều nước, hầu như đa số đòi chính phủ cuả họ phải trả lại cho dân những gì mà cường đạo đã tước đoạt cuả nhân dân CaoQúy nhất là quyền TỰ DO -DÂN CHỦ - QUYỀN LÀM NGƯỜI v.... v.... Dĩ nhiên riêng trong TỰ DO đã đương nhiên có những quyền tự do tín ngưỡng, tự do cư trú, tự do đi lại, tự do diễn đạt tư tưởng v... v.....
.......... Cũng theo nguồn tin trên tôi được biết thêm rằng đến QUỐC HỘI ÂU CHÂU để khiếu oan năm nay, vềphiá nạn nhân cuả nhà nước VGCS, ngoài Phật Giáo Làng Mai ra còn có một tổ chức khác tổng quát hơn, mục đích tranh đấu cho quyền lợi Quốc gia nhiều hơn, vì người hơn vị kỷ.
.......... Đó là một phái đoàn đại diện đa dạng cả từ Tôn Giáo đến các đại diện những tổ chức dân sự, cùng mục đích đấu tranh chống tham nhũng, độc tài, cầm tù những nhà đấu tranh dân chủ cho Việt Nam và nhất là đấu tranh cho sự vẹn toàn lãnh thổ Việt Nam.
.......... Phái đoàn đại diện này có khoảng 50 người, gồm 5 nhà sư, một linh mục và thành phần còn lại là những đại biểu đại diện ở nhiều tỉnh hoặc ở nhiều nước đại diện từ xa về xa hoặc từ xa về . Tất cả, dưới sự hướng dẫn cuả Hoà Thượng THÍCH MINH TÂM, (Chủ tịch Giáo Hội Phật Giáo VNTN ÂU Châu) và Hoà Thượng THÍCH TÁNH THIỆT (Phó CT)
.......... Là một đoàn đại diện đa dạng có tầm vóc lớn tranh đấu cao cả nên sự tổ chức bề thế và trang nghiêm: có bàn thờ TÔ QUỐC mà trước bàn thờ có 2 lá cờ xác định rõ ràng mầu sắc chính trị là cờ Việt Nam Tự do và cờ Tây Tạng tự do, 2 bức tranh lớn xác định rõ ràng xác định thành phần Tôn giáo có đại diện chính thức trong phái đoàn này: Đại kỳ Phật giáo và Đại tranh ĐỨC PHẬT; Đại hình Linh Mục LÝ bị bịt miệng ngay trong phiên Toà ở HUẾ. Khu đất dùng để ngồi cầu nguyện nằm ở vị trí đông người qua lại và chiêm ngưỡng nhất.
.......... Phái đoàn Làng Mai có khoảng 30 người, ngoài thành phần khung là chư tăng ni lớn tuổi có cả tu sĩ là người Pháp, Mỹ v... v..vì mục tiêu tranh đấu có tính cách cục bộ, vị kỷ nên tầm vóc tổ chức cũng không mấy được bề thế. 
.......... Không hiểu vì lý do gì, mặc dù tối hôm trước nơi phái đoàn ngụ là chuà PHỔ hiền, sư Bà đã dàn xếp để đoàn này cùng sẽ đến cầu nguyện trước bàn thờ TỔ Quốc và tụng kinh trước hình Phật cuả phái đoàn trên. Nhưng có thể vì lá cờ Quốc Gia tung bay phất phới nơi này nên trở thành là lá buà ngăn bọn tà ma lai vãng. Tăng nhân và tăng ni Làng Mai chỉ lượn lờ ngoài xa, thờ ơ vô hồn như khách từ xa đến vãng cảnh du lịch!
.......... Sau khi khiếu nại với Cảnh Sát trật tự nơi đó đòi dời phái đoàn PGVNTN Âu Châu và Mỹ cùng bàn thờ cuả họ đi chỗ khác không thành công, phái đoàn Làng Mai đã tự rã ngũ phân tán từng tốp nhỏ đi.... thư dãn, giữ thái độ hoàn toàn xa lạ, xa lạ đến lạnh lùng, hầu như vô cảm.
.......... Sau khi tiếp xúc với một thành phần Quốc Hội Âu Châu xong, họ tự tan biến vào hư vô, hình đức Phật vẫn đau lòng nhìn một thành phần nhỏ những đưá con cuả đạo không giữ được giới đạo lắm.
.......... Thái độ thờ ơ hờ hững với Đạo Pháp và với bàn thờ Tổ Quốc cuả nhóm tăng sinh Làng Mai ấy không phải là nẩy sinh tại chỗ cuã nhóm người này mà phải đến tử nguồn, vì tất cả cùng một hành động, như cuả một đoàn quân chuyên nghiệp. Họ đã được "tu hành" từ khởi đầu là thế!
.......... Có điều người đứng bên ngoài Làng Mai không thể hiểu được, khi Sư Ông đã chọn.... một Phật khác làm tượng trưng cho "tôn giaó Làng Mai" , một bàn thờ TỔ QUỐC khác mà nhang khói bốc lên không phảng phất có hồn thiêng sông núi với vua HÙNG, với các danh nhân tiên tổ như Hai Bà Trưng, Lý Thường Kiệt, Đức Thánh Trần v.... v.... thì cần gì phải đi tỵ nạn? Hay chỉ là cái cớ để nhà nước VGCS nhờ Thế giới Tự do "nuôi hộ" như giữ dùm cánh tay (NQ 36) nối dài từ trong nước để sau này vươn, với ra ngoại quốc?