Diễn Đàn - Độc Giả

Chủ tịch Cộng Việt kể chuyện tiếu lâm về

Chủ Nghĩa Xã Hội của Việt Cộng

 

Trong một xã hội phát triển ngày nay, việc phát biểu trước công chúng của các quan chức, đặc biệt là những người đứng đầu nhà nước là điều được công chúng xem trọng, và được đánh giá kỹ qua từng lời ăn tiếng nói. Chính vì vậy, các chức sắc cao cấp đều phải cẩn thận và chuẩn bị kỹ cho những bài phát biểu của mình, bằng không thì dễ làm trò cười cho thiên hạ nếu có những lời phát biểu ngô nghê. Trường hợp của ông chủ tịch nước CHXHCNVN Nguyễn Minh Triết có lẽ là một trường hợp hiếm có, vì ông chủ tịch này đã năm lần bảy lượt có những lời phát biểu ngô nghê, tạo ra những trận cười nghiêng ngửa cho người nghe.

Trò cười gần đây nhất là khi ông đến tham dự và phát biểu trước đám đông tại “Hội nghị người VN ở nước ngoài” ở Hà Nội hôm 22/11/2009. Trong bài phát biểu dài dòng trước đám đông đại biểu cán bộ trong nước và Việt kiều, ông đã nhiều phen chọc cười người nghe. Bài phát biểu của Triết có 2 nội dung chính: phần đầu là chia sẻ với các Việt kiều về nạn tham nhũng bất kham trong nước; trong phần còn lại thì Triết thao thao kể chuyện ...tếu” ngoại giao. Hai đoạn video clips quay cảnh Triết phát biểu này đã được đưa lên YouTube, và đang trở thành “Hot” clips với số người xem tăng vùn vụt.

alt

 

Lời phát biểu của Triết trong đoạn video YouTube thứ nhất

Bên dưới đây là nguyên gốc bản ghi chép lời của Triết trong đoạn video thứ nhất trên YouTube:

“Chúng ta từ một nước trong chiến tranh, chưa có kinh nghiệm trong quản lý. Là ở nước người ta đó, thì muốn tiêu cực muốn tham nhũng cũng khó vì cái hệ thống luật phát nó chặt chẽ. Còn ở Việt Nam của mình, thì có khi không muốn tham cũng động lòng tham,... Cái người thủ quỹ cứ giữ tiền khư khư ở quỹ lúc nào cũng có số dư, cho nên lúc bí quá thì em mượn một chút, (bà con bắt đầu cười, làm Triết cao hứng lên). Mượn thì hổng thấy ai đòi hết (và một tràng vỗ tay cười ồ,... nên càng kích thích riết lên tông) thấy hông,... thì em mượn thêm. Chứ hổng phải người Việt Nam tham nhũng nhất thế giới đâu,... Nói một hồi thì thấy người Việt Nam tham nhũng nhất thế giới, hông phải dzậy. Cho nên tôi đề nghị quý vị ở nước ngoài khi nghe những thông tin này rồi nhìn về Việt Nam cũng đừng có hốt hoảng nghĩ rằng sao trong nước mình tiêu cực quá. Mà hồi xưa mấy ổng quánh giặc sao giỏi thế mà bây giờ mấy ổng tiêu cực thế (rồi cười khề khà,...). Đây là quy luật muôn đời (một tràng vỗ tay cười to). Con người ta trong mỗi người ai cũng có hỉ nộ ái ố hết trơn…. Chúng ta là con một nhà, là con Lạc cháu Hồng, cùng một bọc trứng sinh ra. Trên thế giới này ít có nơi nào có cái đó lắm á,...”.

Trong phần này Triết muốn chia sẻ với các Việt kiều “yêu nước” về vấn nạn tham nhũng tại Việt Nam. Triết cho rằng các quan chức nhà nước CSVN “không muốn tham cũng động lòng tham” bởi vì “chưa có kinh nghiệm trong quản lý”, trong khi ở các nước khác thì khó xảy ra bởi vì “hệ thống luật phát nó chặt chẽ”. Còn nói rằng “chưa có kinh nghiệm trong quản lý” vì vừa ra khỏi chiến tranh, thì xin hỏi ông chủ tịch, thế thì 34 năm rồi mà vẫn còn chưa đủ sao? Hay là đợi đến 50 năm rồi mới tính sổ luôn?

alt
“...cho nên lúc bí quá thì em mượn một chút. Mượn thì hổng thấy ai đòi hết ... thì em mượn thêm”

alt
Trên thế giới này ít có nơi nào có cái đó lắm á,...”.

Để các đại biểu Việt kiều hiểu rõ hơn cái lòng tham này, Triết đã đơn cử ví dụ về hình ảnh người kế toán trong các cơ quan nhà nước bằng cách ví von: “Cái người thủ quỹ cứ giữ tiền khư khư ở quỹ lúc nào cũng có số dư, cho nên lúc bí quá thì em mượn một chút. Mượn thì hổng thấy ai đòi hết (thấy hông),... thì em mượn thêm”. Không biết có phải là ông chủ tịch suy bụng mình ra bụng người ta nên mới nói vậy chăng? Quả là một cách ví von vui tai thật, hết ý kiến luôn!

Triết lại khiến cử tọa cười ran khi phán rằng nạn tham nhũng là “quy luật muôn đời”. Chưa hết, ông chủ tịch này lại chọc cười cử tọa tiếp khi bi bô câu chuyện “con Rồng cháu Tiên” của Lạc Long Quân và bà Âu Cơ, nhưng lại nói trại ra là “con Lạc cháu Hồng”, và còn hùng hồn nói rằng “Trên thế giới này ít có nơi nào có cái đó lắm á,...” (là cái bọc trứng đấy!). Mà làm gì có chuyện “ít có nơi nào”, bởi vì chẳng hề có nơi nào có câu chuyện huyền thoại Lạc Long Quân - Âu Cơ ngoài Việt Nam ra. Hay là ông chủ tịch quên bài học vỡ lòng này rồi?

alt

 

Đoạn video YouTube thứ nhì

Đây là đoạn ghi lại âm thanh hình ảnh ông chủ tịch nước kể chuyện phiếm ngoại giao trước cử tọa Việt kiều. Triết lần lượt kể các mẫu chuyện ngoại giao khi viếng thăm các nước Tân Tây Lan, Na Uy, Áo, Hy Lạp, Mỹ,.. Bên dưới đây là nguyên gốc bản ghi chép (transcript) lời của Triết trong đoạn video thứ nhì:

“... Tôi qua Niu di lân thì bà thủ tướng lúc đó bả nói rằng cả cái nội các của bả là thế hệ Việt Nam. Người ta tự hào lắm, người ta nói giữa cái hội trường đông người như thế.

Sang Na-quy thì ông thủ tướng Na-quy ổng nói lúc tôi còn bé 13, 14 tuổi tôi đã đi quyên góp vân động để gây quỹ ủng hộ cho Việt Nam. Tôi đi theo chị tôi, anh tôi là những người lớn hơn, đấu tranh mạnh mẽ hơn, còn tôi thì chỉ làm công việc quyên góp thôi.

Tôi gặp ông tổng thống Áo thì ông tổng thống Áo nói dzới tôi một cách hùng hồn rằng ngày trước tôi gặp ông Mắc-Na-Ma-Ra lúc ổng làm bộ trưởng quốc phòng, tôi nói rằng ông không thắng được Việt Nam đâu, nhưng mà Mắc-ra,... Ma-ra không nghe. Sau này khi Mắc-Na-Ma-Ra không còn làm bộ trưởng quốc phòng nữa thì gặp lại ổng và nói rằng lúc trước tôi không nghe ngài.

Tôi sang Hy Lạp thì ông tổng thống Hy Lạp ổng nói như những người cộng sản.

Mới tháng 9 vừa rồi tôi đi dự hội nghị các nhà lãnh đạo của 15 nước Hội đồng bảo an Liên hiệp quốc. Mình đến cuộc họp này dzới một cái tư thế là mạnh mẽ, mà mình là người có tiếng nói mạnh mẽ, chưa bao giờ mình lại cất cao tiếng nói như thế. Và ngay Đại hội đồng Liên hiệp quốc vừa rồi, kỳ họp sáu mươi tư (64). Cũng ở diễn đàn đó mình lại lên tiếng, mình phê phán cái dziệc là cấm vận Cu-Ba. Và trong cái cuộc họp đó, ngoài những cái ý kiến chung thì tôi có thêm một cái ý kiến: tôi hoan nghinh ông Ô-Ba-Ma. Ổng tuyên bố là ổng sẽ đóng cửa nhà tù Ga-Ta Na-Mô mà. Nhưng mà tôi nói rằng ông Ô-Ba-Ma ơi, vấn đề này là khó lắm đó. Tôi chúc ông phải nỗ lực để thực hiện cho bằng được cái này. Tôi nói mà tôi nhìn Ô-Ba-Ma tôi thấy ổng ahhh, cũng chăm chú lắm, cũng lắng nghe. Như thế là mình vừa động viên Ô-Ba-Ma, nhưng mà mình vừa muốn phân hóa cái … cái nội bộ của ổng,.. ahhh,..

Như vậy đó, tôi muốn nói dzới các đồng chí dzới quý vị rằng cái vai trò, cái vị thế của mình bây giờ cũng ngang hàng dzới người ta, cũng nói năng cũng đúng mức đàng hoàng,...”

Nói đến bà cựu thủ tướng Tân Tây Lan Helen Clark, người rời khỏi chức vụ thủ tướng nước này hồi năm ngoái, sinh năm 1950, tức là lớn lên cùng thời với cuộc chiến Việt Nam. Bà cựu thủ tướng này cũng như hầu hết các thành viên nội các đều có tuổi tác ở thế hệ này nên bà mới nói mình thuộc “thế hệ Việt Nam”, nhưng ông chủ tịch lại vội vơ vào, cứ tưởng bở rằng hễ nói đến “thế hệ Việt Nam” cũng có nghĩa là ủng hộ cuộc chiến của Việt cộng. Cho nên nói là “người ta tự hào lắm” là tự hào cái gì vậy, thưa ông?

alt
“mình vừa động viên Ô-Ba-Ma, nhưng mà mình vừa muốn phân hóa cái … cái nội bộ của ổng,..”

Đề cập đến 2 nước Bắc Âu là Na Uy và Áo, ông chủ tịch lại khoe mẽ với đám Việt kiều về câu chuyện phiếm ngoại giao liên quan chiến tranh VN khi trao đổi với nguyên thủ hai nước này. Nhưng không biết dụng ý của ông chủ tịch là gì khi kể lại rằng tổng thống Hy Lạp “nói như những người cộng sản”. Có thể là ông tổng thống Hy Lạp “nói như những người cộng sản” nhưng ông ấy có hành động như người cộng sản hay không lại là một chuyện khác, bởi vì ông tổng thống Hy Lạp cũng như nhiều nhà lãnh đạo trên thế giới này đều thông hiểu lý thuyết cộng sản, nhưng chẳng có ai áp dụng lý thuyết cộng sản, ngoại trừ 4 nước cộng sản còn lại.

Câu chuyện phiếm ngoại giao cuối cùng và cũng là câu chuyện vui nhất đề cập đến chuyến đi đến Mỹ của Triết để tham dự phiên họp của Khóa họp thường niên lần thứ 64 Đại hội đồng Liên hợp quốc. Tại đây Triết đã có một bài phát biểu liên quan đến sự hợp tác với quốc tế trong các lĩnh vực, vấn đề Bắc Hàn và Iran, việc cấm vận Cuba, vấn đề chất Da Cam,... nhưng tuyệt nhiên tên của Tổng thống Obama cũng không hề được nhắc đến trong đoạn video về bài diễn văn này. Vả lại, trong chuyến đi này đến LHQ, mặc dầu rất muốn có một cuộc gặp gỡ với Tổng thống Obama, nhưng Triết đã không có được cơ hội này. Vậy thì lấy đâu ra câu chuyện “tôi có thêm một cái ý kiến: tôi hoan nghinh ông Ô-Ba-Ma”, để rồi Triết thao thao kể lại:

“Tôi nói mà tôi nhìn Ô-Ba-Ma tôi thấy ổng,… cũng chăm chú lắm, cũng lắng nghe. Như thế là mình vừa động viên Ô-Ba-Ma, nhưng mà mình vừa muốn phân hóa cái … cái nội bộ của ổng,..”

Ấy chết, sao lại có chuyện “vừa động viên Ô-Ba-Ma”, và cũng muốn “phân hóa cái … cái nội bộ” của người ta là làm sao vậy? Sao ông chủ tịch chơi cái trò gì kỳ vậy? Nhỡ những lời này đến tai người ta thì ăn nói làm sao đây? Mà cái trò “phân ... hóa” này thối lắm ông ạ, xưa lắm rồi, nói ra chỉ làm cho người ta cười vào mũi thôi.

Nghe cách phát biểu của Triết thì người ta có thể suy ra 3 giả thuyết về còn người này:

* Thứ nhất: có lẽ là trình độ của ông chủ tịch chỉ độ ... lớp 3 trường làng
* Thứ hai: có thể là ông chủ tịch vui tánh, thích nói chơi để loè thiên hạ.
* Thứ ba: có thể là ông chủ tịch đã bị đứt dây thần kinh mắc cỡ rồi chăng? Hoặc rất có thể là tất cả 3 giả thuyết trên đều đúng?

Thôi thì, dù đúng hay sai, các đại biểu Việt kiều hôm đó cũng đã được ông chủ tịch bỏ công kể chuyện tiếu lâm XHCN và những vị này đã có được những trận cười không ngớt.

Úc Châu, ngày 1/12/2009
Lê Minh

—Φ—

alt
“... Tôi qua Niu di lân thì bà thủ tướng lúc đó bả nói rằng cả cái nội các của bả là thế hệ Việt Nam. Người ta tự hào lắm, người ta nói giữa cái hội trường đông người như thế."


alt
"Mình đến cuộc họp này dzới một cái tư thế là mạnh mẽ, mà mình là người có tiếng nói mạnh mẽ, chưa bao giờ mình lại cất cao tiếng nói như thế."


alt
"Tôi nói mà tôi nhìn Ô-Ba-Ma tôi thấy ổng ahhh, cũng chăm chú lắm, cũng lắng nghe. Như thế là mình vừa động viên Ô-Ba-Ma, nhưng mà mình vừa muốn phân hóa cái … cái nội bộ của ổng,.. ahhh,.."

alt

 alt Mời bấm vào đây để xem phần A
alt Mời bấm vào đây để xem phần B

+++

Tâm tình với nhạc sĩ Tô Hải, nhà văn Phạm Đình Trọng: Người Cộng sản chân chính?

Nguyễn Khoa Thái Anh
Thưa hai bác và các bậc đàn anh,


Hôm nay là ngày Thứ Sáu đen (Black Friday: không hiểu sao người Mỹ lại gọi một ngày sau Thanksgiving/ Lễ tạ Ơn là thứ Sáu Đen? (1) Sao tôi lạ buồn bã ấm ức thế này? Lẽ ra tôi phải chuẩn bị lên đường sau khi vào mạng hay đọc báo tìm kiếm những cuộc Sales mà chọn mua những món béo bở trong ngày đại hạ giá lớn nhất của Hoa Kỳ (trong khi có những người lại hát 'Như có bác Hồ trong ngày vui đại thắng') sau khi Tạ Ơn trời đất, Chúa-Phật - nhưng không - như nhiều thân phận Việt, tôi không có gì để tạ ơn Bác và Đảng vì đất nước vẫn u mê đi dưới bảng chỉ đường của trí tuệ. Thế nên, tôi vẫn đi tìm thú đau thương của quê hương, không lẩn tránh, tìm quên, lấp liếm hay giải sầu bằng thú vui hay những tiêu khiển khác. Viết và viết, mong tìm những quả tim rung động cùng một giai điệu.

Ngoài kia mây mù xám xịt, giăng mắc cả một vùng Vịnh. Phía Bắc Vịnh nơi tôi cư trú, sáng nay đã trải qua một cơn mưa sớm, giờ này trời không tươi sáng, cùng cây lá ủ rũ, vẫn trĩu nặng một màu ảm đạm như tâm tư buồn thảm của người viết, vừa đọc xong mấy bài rỉ-máu-trong-tim như của nhà văn Phạm Đình Trọng, sau đó lại bồi thêm một bài của người bạn thân phóng khoáng, đột phá và triết lý Nguyễn hữu Liêm.

Đất nước, còn u mê đến bao giờ? Lãnh đạo Cộng sản u mê tham tàn, người chống Cộng bị hận thù làm mờ lý trí u mê đã đành, chằng lẽ người ý thức, sáng suốt nhìn ra vấn đề lại không phải là số đông tìm ra được lối đi riêng trong cộng đồng hải ngoại sao?

Đến thế kỷ 21 rồi, người Việt vẫn chống người Việt, không biết đâu là bạn đâu là thù, những người chống Cộng hải ngoại vẫn dậm chân tại chỗ, chỉ vì cái chủ nghĩa ngoại lai quái ác Mác-Lênin-Hồ chủ tịch gây căm phẫn khắp nơi. Ở đây tôi không nói đến ý chí chống chuyện tàn độc, tham nhũng, khiếp hèn của lãnh đạo Việt Nam trước Bắc triều. Ở đây tôi chỉ muốn nói đến sự ngu xuẩn của một số người mang danh chống Cộng rồi chụp mũ cho tất cả những người nằm trong phạm trù dân tộc, lỡ làm người dân trong một chế độ, guồng máy hỗn tạp của thời kinh-tế-thị-trường-theo-định-hướng-xã-hội-chủ-nghĩa.

Để chủ thể hóa vấn đề, xin mời quý vị đọc giả nào chưa có dịp, hãy đọc bài: Meet Vietnam '09: Cám ơn quê hương bao giờ hết chủ nghĩa? của tác giả và những lời phê bình vô căn cứ ở phần góp ý bên dưới. Sau đó cũng xin quý độc giả đọc bài Ôi! Sao tớ thèm làm "Dziệt kiều tiêu biểu" lúc này quá! của nhạc sĩ Tô Hải mà chiêm nghiệm, ngẫm nghĩ cho cái thân phận Việt Nam lúc này! Muốn cho đất nước tươi sáng, hết Cộng sản, nhưng không thu phục nhân tâm - vâng, ngay cả những người Cộng sản cũng còn nhân tâm - lại đi chống những người dân trong chế độ (chưa kể những người hải ngoại đang đau buồn cho phần số của đất nước hiện nay) thì thật là quá kém cỏi!

Gọi thương gia là Việt cộng đã quá đáng, lại càng thất sách hơn khi dùng những danh từ khiếm nhã, tục tĩu để gọi những nghệ nhân trong nước ra chỉ vì họ theo phái đoàn nhà nước qua San Francisco phô trương văn hóa, biểu diễn nghệ thuật. Hoặc giả, người ta cho những người dạy học hay làm chuyện xã hội ở Việt Nam là thiên Cộng, đấy là chưa nói đến những người làm ăn trong nước nhiều khi bị gán là Việt Cộng hay 'hợp tác với Việt Cộng'.

Chẳng lẽ lại chờ đến khi nào Việt Nam thật tụt hậu hay khi chế độ đến hồi cáo chung khi đó mới về giúp đất nước? Lúc đó chắc gì đất nước còn thuộc chủ quyền Việt Nam? Có lẽ giúp dân tộc trong khi Cộng sản Việt Nam còn nắm quyền cũng như giúp cho dân tộc trong lúc họ đang nằm dưới sự đô hộ gián tiếp của phương Bắc chẳng khác biệt hay mắc mớ gì đến các ông chống Cộng, đúng không? Đằng nào cầm quyền cũng là Cộng sản cả, cho dù dân chúng chết tiệt cả lò nhà chúng nó cũng chẳng sao! Kinh tế có lụn bại, dân tộc có suy đồi thì lỗi phải đều do đảng Cộng sản, chủ nghĩa Mackeno mà ra cả. Mọi người Việt -Nam khác phải bình chân như vại?

Người trí thức cùng 'đám quá khích' cùng nhau vật lộn đến bao giờ?

Nhưng thôi, chúng ta không nên tốn thì giờ vật lộn với những người thiếu suy nghĩ nêu trên. Càng vận dụng cơ bắp thì càng tối trí.

Tôi thà giữ tính ôn hòa, nhân nhượng, góp ý tranh luận với những bác Cộng-sản-chân-chính như nhà văn Phạm Đình Trọng vừa mới từ bỏ Cộng Sản sau 40 năm truân chuyên với Đảng thì tốt hơn. May ra, chúng ta còn bắc được nhịp cầu tri âm dễ hơn là tìm mẫu số chung với những người mang danh "Dziệt kiều chống Cộng" này. Họ chỉ biết Dziệt (diệt/giết) kiều yêu nước thôi. Rốt cuộc chẳng còn ai biết yêu nước, yêu nòi, hay yêu võ mồm chống Cộng của các bác mang danh là 'dziệt kiều' này!


Cách đây bốn năm tôi có viết mấy bài về những người Cộng sản chân chính trên talawas, bị nhiều người tử tế cho mình là ngây thơ, bảo rằng làm gì có người Cộng sản chân chính mà Thái Anh lại tốn hơi phân tích, phân biệt giữa những người Cộng sản gộc hay đại gian ác (đóng vai đấng cứu tinh) với những người vì lý tưởng đấu tranh cho dân tộc theo đảng Cộng sản chống lại đế quốc hoặc những cường hào ác bá (không hẳn là những nạn nhân trong Cải cách Ruộng đất). Nhưng nghiệm lại, tôi thấy mình cũng không ngây thơ lắm đâu! Bằng chứng là có những người Cộng sản chân chính đi theo tiếng gọi của lòng yêu nước như bác Phạm Đình Trọng và trước bác Trọng còn có những vị như nhà thơ Đồi Tím Hoa Sim Hữu Loan hay tướng Trần Độ, cụ Hoàng Minh Chính, ông Trần Xuân Bách, bà Tôn Nữ thị Ninh, ông nhạc sĩ 'tôi là một thằng hèn' Tô Hải,  v.v.. và v.v..

Tôi vẫn lập luận rằng chủ nghĩa Cộng sản là một chủ nghĩa hoang tưởng từ trong trứng nước. Không kể những khái niệm bác ái, chia xẻ, bắt nguồn trong thánh kinh hay đạo giáo, kể từ lúc Karl Marx xuất bản quyển Communist Manifesto (1848) cho đến khi Lenin áp đặt chủ thuyết này vào một nước lạc hậu (thay vì một nước tư bản, công nghệ hóa như Anh, Pháp, Đức, Mỹ) để cướp chính quyền Nga hoàng vào năm 1917, thực hiện ý đồ riêng tư của mình, thì tất cả các lãnh tụ như Hồ chí Minh, Mao trạch Đông, v.v.. đều thi hành mộng bá quyền và tham vọng cá nhân của mình bằng chủ thuyết Cộng sản.

Đối với các người Cộng sản chân chính được lý tưởng hóa bởi đấu tranh giai cấp do những người Cộng sản chính thống (gộc) chủ xướng, thì cuộc đấu tranh giải phóng đất nước khỏi ách đế quốc thật là đẹp và hùng tráng, nhưng có lẽ họ quên rằng tất cả những khẩu hiệu, giáo điều Cộng sản chỉ là những trang sức, điểm tô cho một chủ thuyết không tưởng, che dấu những tham vọng đặc quyền, đặc lợi của một phe đảng.

Tôi không hiểu nếu ông Hồ còn sống đến ngày nay thì đất nước sẽ đi về đâu, nhưng tôi biết rõ dưới thời ông vào năm 1956, thủ tướng Phạm văn Đồng đã ký kết công hàm chấp nhận chủ quyền của Trung quốc trên quần đảo Hoàng sa, (mà ngày nay Trung quốc đã công bố như một sự đã rồi/fait accompli) cũng như chính ông Hồ, năm 1946 đã ký hiệp ước mồng 6 tháng 3, chấp nhận cho Pháp trở lại chiếm đóng Việt Nam (Hải Phòng và Hà Nội (2).

Nhằm thu phục nhiều phần tử yêu nước lý tưởng, ông Hồ đã dùng mưu chước, thể hiện qua chuyện cho Pháp trở lại Việt Nam rồi lại kéo dài cuộc chiến thần thánh (với chiến thắng Điện biên Phủ) mà nhiều sử gia cho là không cần thiết. Vào những năm này, nhiều đế quốc đã trả lại độc lập cho nhiều thuộc địa trên thế giới mà không cần đổ máu.

Mọi chuyện quá khứ cũng đã qua, chỉ buồn là máu xương của cha ông đã đổ quá nhiều để ngày nay đất nước càng ngày càng  tăm tối, không thấy lối thoát. Ôn cố tri tân sẽ giúp cho chúng ta tìm hiểu được ngọn ngành lịch sử hầu tìm ra một lối thoát hiểm trên cả hận thù và gian dối. Chủ ý của tôi hôm nay chỉ muốn cho thấy một đại bi kịch của Cộng sản đã kéo dài ngót thế kỷ nay, gây nhiều thảm trạng, mong chia sẻ đôi điều với những người còn quan tâm đến đất nước, không hề có ý bới lông tìm vết hay luận tội ai.

Người Việt (quốc gia) chân chính hay chính thống cũng không nên xét nét mà loại bỏ những ai có nhuốm một ít hồng đào, bởi vì con người biết suy xét cần đặt mình vào những trạng huống của người khác và hoàn cảnh của họ. Nhất là ngày hôm nay, thế giới trong một trạng thái toàn-cầu-hóa, ranh giới quốc-cộng không còn rõ rệt và đáng ghét như thời chiến tranh ly cách. Người ta không thể quan niệm không-đội-trời-chung/bất cộng đái thiên như những quân tử Tàu ngày xưa nữa. Bởi lẽ, ở đâu mà không có người tốt người xấu, ở đâu mà chẳng có người theo Cộng sản, thiên tả thiên hữu? Xin đừng nói với tôi ở xứ Mỹ lý tưởng thì không có người Cộng sản.

Tôi là người sinh sau đẻ muộn không góp phần vào chuyện nồi da sáo thịt, chiến tranh, giết chóc, hận thù, không bị tù đày, cộng sản áp bức, không chịu nhiều ngang trái đau thương như những đàn anh đi trước, đương nhiên tôi không thể phê phán, oán ghét các người căm thù cộng sản. Ngược lại, tôi cũng không thấy chuyện oán thù, chửi-rủa-mãi-một-luận-điệu có thể giúp cho mình sáng suốt minh định tình hình hay đạt được mục đích hay ho hay hữu ích gì cho đất nước. Điều này không có nghĩa là tôi - một con dân Việt Nam trước (công dân Mỹ sau) - không biết đau buồn, tức giận vì chuyện cai trị của các ông lớn đưa dân tộc vào ngõ cùn, vong quốc.

Chỉ xin thưa với nhạc sĩ Tô Hải và nhà văn Phạm Đình Trọng như thế này: ở hải ngoại vẫn có những người sáng suốt, không bị mê hoặc như những ông Dziệt kiều yêu nước -- trẻ hay già -- họ nhận định được tình hình, nhưng đang bị lâm vào một căn bệnh trầm kha mãn tính vì chuyện đất nước, họ cảm thấy bất lực trước những đổ vỡ trầm trọng chồng lên những đổ vỡ tang thương, mà càng ngày càng cảm thấy vô vọng vì những quyết định tác hại quái ác, vong bản và vinh thân phì gia của các lãnh tụ nhà nước bất kể sự sống còn của dân tộc.

Ngoài những sức ép của cuộc sống, người viết bị tịt ngòi bấy lâu cũng do những đổ vỡ tác hại tang hoang nói trên, cộng với những hăm hở u mê ám chướng của hải ngoại. Tôi cũng thường ao ước rằng mọi con dân Việt, thức tỉnh hay phản tỉnh, hãy bình tâm động não trước những đổ vở khủng khiếp, tưởng chừng như vô phương cứu chữa, nhằm tìm một hướng đi. Cầu mong nhiều người liên đới trách nhiệm trong nước sẽ tỉnh giấc sau một hế kỷ u buồn, vứt bỏ những cái ách Cộng sản sớm hơn 40 năm của ông Phạm Đình Trọng, hay nhạc sĩ Tô Hải, giúp cho đất nước đảo lại được thế cờ nan giải. 

 

Hy vọng họ sẽ không chấp nhất một kẻ phổi bò, ăn ngay nói thẳng như thằng Thái Anh này.

(NPX): Thứ sáu đen:"Đen" xuất phát từ thuật ngữ kế toán.Thuở trước,trong sổ kế toán,kết số lỗ được vìết băng mực đỏ,do đó có thuật ngữ in the red,chỉ tình trạng thua lỗ.Kết số lời được viêt bằng mực đen,do đó có thuật ngữ in the black,ví dụ bản tin trên một đài tv địa phương Lancaster PA đã nói"Business hopes the holidays sales will put them back in the black".Báo Việt ngữ dich thứ sáu đen là đúng nếu hiêu theo nghĩa kế toán,nhưng dịch thú sáu đen tối là không đúng.

***

Nguyên nhân thất bại của hội nghị Việt Kiều

                                          

             Việt Cộng thất bại, không đạt được mục đích của chúng, trong tổ chức hội nghị Việt Kiều, kéo dài 3 ngày từ thứ Bẩy 11/21 đến thứ Hai 11/23 tại Hà Nội. Chúng thất bại vì tạo sự nghi ngờ cho Việt Kiều ngay từ câu “chào mừng” đầu tiên của Nguyễn Thanh Sơn, thứ trưởng ngoại giao, kiêm chủ tịch “Uỷ ban nhà nước về người Việt Nam ở nước ngoài”.

      Ông Sơn tuyên bố hội nghị người Việt toàn thế giới kỳ này sẽ thảo luận về việc các chuyên gia, trí thức, doanh nhân, kiều bào đóng góp phần mình vào công cuộc xây dựng, phát triển đất nước. Sơn còn nói đây cũng là cơ hội để người Việt trong và ngoài nước gặp gỡ, trao đổi, học hỏi, tương trợ nhau, để xích gần nhau hơn, tạo tình đoàn kết, thân ái. Sơn khoe sẽ dàn dựng một chương trình đại nhạc hội hoành tráng, tôn vinh văn hóa dân tộc, với chủ đề “Việt Nam Quê Hương Tôi”.

 

“Cái này cũng là một cái biện pháp để chống suy thoái kinh tế. Thông tin cho biết thế này,” Sơn nói. “Tôi nghĩ thành công, thành công, cái này cũng thể hiện nội lực bên ngoài cũng quan trọng. Nghĩa là ai cũng hướng về tổ quốc, cũng không phải là ra ngoài làm ăn là quên tổ quốc.”

 

            Làm đến thứ trưởng ngoại giao,nhưng ông Sơn ăn nói lọng cọng, kiến thức hẹp hòi, không biết nhiều về người Việt hải ngoại. Ông hoàn toàn không ý thức được là họ phân biệt rất rõ đâu là tổ quốc, và không chấp nhận cho Việt Cộng nhập nhằng đánh lận tự cho cái Xã Hội Chủ Nghĩa và đảng Cộng Sản của chúng là tổ quốc. Ông Sơn cũng sai khi ông nói là gần 35 năm truớc người Việt Nam “ra ngoài làm ăn”. Ông không biết việc 2 triệu người cùng “xuất ngoại” trong vòng một tuần lễ không phải là để “ra ngoài làm ăn”, mà để vượt thoát khỏi ách cộng sản, dù vượt thoát với cái giá có thể dễ dàng mất mạng, để không phải sống với Việt Cộng.

 

           Ông Sơn cũng không biết là người Việt hải ngoại không bao giờ “quên tổ quốc”: bằng cớ là giữa lúc Biển Ðông nổi sóng, ngư dân Việt Nam bị bắn giết, bị cấm đánh bắt cá, và giữa lúc Việt Cộng không dám ngo ngoe gì cả trước sức mạnh của Trung Cộng, thì một thanh niên hải ngoại, cậu Lê Bá Hùng, đã đem chiến hạm về Ðà Nẵng, tạo niềm tin cho ngư dân Việt Nam.

 

            Ông Sơn ấp úng nói, “Tôi nghĩ thành công, thành công, cái này cũng thể hiện nội lực bên ngoài cũng quan trọng”; ông cần đến một công lực mà ông cố tình gọi lầm là “nội lực bên ngoài”. Ý ông muốn nói là dù bên ngoài nhưng tiềm lực Việt Nam hải ngoại vẫn là của Việt Cộng, để không phải nhìn nhận rằng Việt Cộng đang muối mặt xin xỏ.

 

            Ðài phát thanh Hà Nội mớm lời là, “một số đại biểu Việt kiều nhấn mạnh vào chính sách bảo hộ công dân, bảo vệ lợi ích của người Việt ở nước ngoài, đấu tranh với các hoạt động gọi là đi ngược với lợi ích của cộng đổng và đất nước.”

Tiếng Việt Cộng nói “chính sách bảo hộ công dân” có nghĩa là toà đại sứ và lãnh sự Việt Cộng “bảo vệ” Việt Kiều! Nhưng họ làm gì có khả năng, có quyền hạn để bảo vệ chúng ta, trong lúc đa số chúng ta đã lấy quốc tịch Pháp, Ðức, Mỹ, Úc, Nhật, … để thích nghi với cuộc sống lưu vong tị nạn?

 

            Trong lời chào mừng của Nguyễn Thanh Sơn, chúng ta cần quan tâm đến một câu, “…đấu tranh với các hoạt động gọi là đi ngược với lợi ích của cộng đổng và đất nước.”

Việt Cộng sẽ vận động chúng ta “đấu tranh” với chúng ta chống những việc chúng ta thường vẫn làm là chống cộng.

 

            Chúng muốn “đấu tranh” chống lại những cuộc biểu tình vạch rõ bộ mặt phản dân tộc của bọn Nguyễn Minh Triết, Nguyễn Tấn Dũng, Nông Ðức Mạnh, mỗi khi bọn này lú mặt ra hải ngoại; và chống những cuộc biểu tình khác phản đối việc chúng lập tòa lãnh sự tại Houston; chúng cũng muốn “đấu tranh” chống lại những bài báo, những chương trình phát thanh, truyền hình tố giác bộ mặt thật của chúng.

 

            Ðài phát thanh Hà Nội còn kêu gọi “Trí thức chuyên gia và doanh nhân kiều bào góp phần vào sự nghiệp xây dựng đất nước”. Chúng vận dụng việc “xây dựng, bổ sung, hoàn chỉnh chính sách và biện pháp thu hút chuyên gia trí thức người Việt, và vốn của người Việt hải ngoại để “xây dựng đất nước”.

 

            Việc mời gọi giới trí thức và chuyên gia về nước, Việt Cộng nên mời bác sĩ Nguyễn Văn Ngải, San Jose, thêm một lần nữa. Lần trước, theo lời mời của chúng bác sĩ Ngải đã về Việt Nam dạy về khoa mổ tim cho các bác sĩ Việt Nam. Cơm không lành, canh không ngọt, chúng mời ông lên đồn công an làm việc suốt nhiều ngày không thả ông về. Một người Mỹ đồng hành với ông phải lên tiếng báo động, chúng mới thả ông và cho ông trở về Hoa Kỳ.

Về việc góp vốn về nước làm ăn, một Việt Kiều tại Úc hỏi, “người Việt hải ngoại gửi về nước 10 tỉ mỹ kim mỗi năm chưa đủ ư? Cần thêm bao nhiêu nữa?”

             Hội nghị Việt kiều năm nay quy tụ khoảng 900 người, phần đông thuộc thành phần cao niên. VietnamNet viết lên mục đích của nhà nước là “chủ yếu vận động những đóng góp cho sự nghiệp tuyên truyền của đảng Cộng sản Việt Nam hơn là trong lĩnh vực kinh tế hay khoa học kỹ thuật của nhà nước.” Sau những nỗ lực lớn tại Hà Nội với một kết quả rất nhỏ, kể cả kết quả về mặt tuyên truyền, Việt Cộng lại tiếp tục cay đắng và bất lực đối đầu với thái độ chán ghét chúng của người Việt hải ngoại.

 

            Tôi mách chúng một chính sách Kiều Vận rất kiến hiệu: chúng không cần mời 900 Việt Kiều về Hà Nội, chúng cũng không cần gửi ra hải ngoại những show văn nghệ “hoành tráng”, mà chỉ cần mở cửa ngục trả tự do cho những chiến sĩ dân chủ hiện đang bị chúng giam giữ, và tuyên bố sẽ tổ chức bầu cử tự do để người Việt Nam chọn những nhân vật cầm quyền hai ngành hành pháp và lập pháp.

 

            Chỉ cần ngần đó thôi, vốn và tài nguyên nhân lực hải ngoại sẽ đổ dồn về nước để xây dựng Việt Nam tiến bộ hầu bắt kịp đà tiến bộ của Nam Hàn, Nhật Bản, trong vùng và những cường quốc khác trên thế giới.

           Ðó mới là “nội lực bên ngoài” mà Nguyễn Thanh Sơn và nhà nước Việt Cộng thất bại trong mưu tìm mời gọi.

 

Nguyễn Ðạt Thịnh