| Diễn Đàn - Độc Giả |
|
TÔI BIẾT GÌ VỀ TRUNG QUỐC?
Lâu nay mọi người vẫn nghĩ rằng tôi là một Kiến trúc sư cảnh quan có hiểu chút ít về phong thủy Thăng Long, âu cũng là chuyện bình thường, cho nên những vấn đề gì liên quan đến phong thủy của Kinh đô Thăng Long xi°a và Hà Nội mở rộng ngày nay thì họ hay hỏi tôi, ngoài ra tôi không biết điều gì khác. Tôi cũng tự nghĩ như vậy, nên không muốn chen vào những lĩnh vực nhạy cảm mà tôi không thông thạo như kinh tế, xã hội, đặc biệt là các vấn đề an ninh, chính trị và thời sự quốc tế! Sau 60 năm thành lập nước CHND Trung Hoa, chẳng tìm hiểu kỹ thì ai cũng biết Trung Cộng đã thay đổi rất nhiều và rất đáng kính nể. Tuy vậy, khi tôi trở lại thăm trường cũ, thăm thầy giáo và thăm bạn học cũ, thì tôi hiểu: ngoài bộ mặt hào nhoáng đầy khí thế của một Trung Cộng đại nhảy vọt mà họ đang ra sức quảng bá, vẫn còn có một Trung Cộng khác rất âm thầm, u uất và đau đớn của tầng lớp trí thức và những người dân lương thiện ở trên khắp nước Trung Hoa đã từng bị chà đạp, bị sỉ nhục và chịu nhiều đắng cay trong nửa thế kỷ qua. Tầng lớp này không ít đâu, con số có thể đến hàng trăm triệu hoặc hơn và đang sống trên khắp miền của đất nước họ. Chính quyền hiện tại đang áp đảo họ, khiến họ phải câm lặng, nhưng chính quyền không thể thu phục được lòng họ và họ sẽ bùng lên bất cứ lúc nào.
Đến Thượng Hải, tôi thấy Thượng Hải thay đổi rất nhiều. Nhưng khi tôi về thăm trường cũ, đến thăm thầy cô giáo cũ vẫn đang sống trong “Đồng Tế tân thôn” bên cạnh trường và thăm nhà riêng một vài bạn học cũ, tôi thấy một cuộc sống khác hẳn. Họ rất nghèo nàn và thật khắc khổ. Có bạn vừa gặp tôi, liền ôm hai vai tôi và khóc nức nở. Đây không phải vì họ cảm động, vì mừng vui hội ngộ sau nhiều năm xa cách. Họ khóc vì gặp lại chúng tôi là gặp lại nhân chứng của một thời nhục nhã và đáng xấu hổ. Tôi đọc được tình cảm đó khi tôi xem bộ phim truyện “Nghiệp chướng” nói về những éo le và mất mát đeo đẳng suốt đời lớp thanh niên trí thức Thượng Hải, trong đó có rất nhiều người từng là bạn tôi. “Nghiệp chướng” là cái giá rất đắt mà những người cầm đầu đất nước này đã gây ra cho bao gia gia đình trí thức để rồi đến lúc họ sẽ phải trả. Một người bạn tôi nói vơí tôi: “Tôi từng là Hồng vệ binh và đang là nạn nhân của H »“ng vệ binh suốt đời. Đó là lũ con tôi, cháu tôi hôm nay”. Có trong tay cuốn địa chỉ và số điện thoại của bạn cũ ở khắp nơi, chúng tôi đã dành ra gần 2 tháng đi thăm bạn và để quan sát sự thay đổi của nước Trung Hoa. Nhưng khắp Trung Cộng hôm nay, ngoài những người rất câm lặng, rất đau khổ như tôi vừa nói, còn lớp người Trung Cộng thứ ba đang vừa là chỗ dựa vừa là gánh nặng uy hiếp Nhà nước Trung Cộng: Bọn này đông lắm. Đó là lũ lưu manh mạnh vì gạo bạo vì tiền. Đáng tiếc, các vị trong chính quyền Nhà nước Trung Hoa đã từng có thói quen dùng bọn lưu manh này làm “chỗ dựa” để đối phó với các lực lượng thù địch, nhưng khi không cần nữa hoặc không sử dụng được nữa thì họ tiêu diệt “chỗ dựa” đó đi. Tôi nhớ lại ngày chúng tôi chuẩn bị về nước năm 1966, bà Giang Thanh nổi lên oai phong y như Võ Tắc Thiên ngày xưa, cạnh bà có 3 kẻ thân cận là Vương Hồng Văn, Diêu Văn Nguyên và Trịnh Xuân Kiều, tạo thành một “Bộ tứ trụ” điều khiển gần một tỷ dân. Nhưng thời nay còn có rất nhiều người cao thủ hơn bè lũ bốn tên thời đó. Thời nay có các băng đảng lưu manh kết hợp với công an và chính quyền hình thành hệ thống Mafia ở khắp mọi nơi. Sự kiện triệt phá Mafia ở thành phố Trùng Khánh vừa qua là một thí dụ. Không thể tin được trong một đô thị hiện đại của một quốc gia hùng mạnh mà bọn lưu manh côn đồ bị truy bắt trong một đợt đã lên đến ngót 2000 tên, trong số đó có cả Giám đốc Sở Tư pháp và nhiều sĩ quan công an. Cuôí cùng, có thể quan sát “Trung Cộng hùng cường hôm nay” bằng cách quan sát những người Trung Cộng đang xuất hiện ở Việt Nam ngày càng nhiều với vai trò lao động chui. Những người này có thể vì đói khát quá hoặc vì đã là tội phạm bị giam cầm lâu quá, nay được đưa sang đây để sống cuộc đời phá phách, trộm cắp, lừa đảo và để tìm cách lấy vợ sinh con và sẽ là lực lượng nằm vùng nội ứng cho các cuộc tấn công của quân chính quy sau này. Lũ người này có đáng sợ không? Làm cách nào để dẹp chúng? Thiết nghĩ mọi người đều hiểu. TÔI HIỂU GÌ VỀ TRUNG QUỐC? Sau khi đã biết quá rõ mục tiêu truyền kiếp của nhà cầm quyền Trung Hoa suốt mấy ngàn năm là trấn áp nội bộ, tranh chấp quyền lực và chiếm bằng được đất nước ta, tôi quyết định xin về hưu từ năm 1992 với nhiều lý do riêng, một lý do trong đó là muốn tập trung thời gian vào nghiên cứu các lý thuyết về phong thủy địa mạch, thứ lý thuyết mà từ năm 1955 tôi đã “không may” bị tận mắt chứng kiến. Chúng ta phải cám ơn các nhà truyền giáo Phương Tây, đặc biệt là các giáo sĩ Bồ Đào Nha có công đầu về việc sử dụng chữ gốc La-tinh để phiên âm tiếng Việt trong việc truyền đạo vào nước ta ở thế kỷ XVI-XVII như Francisco de Pina, đến người biên soạn cuốn từ điển Việt-Bồ-La đầu tiên là Alexandre de Rhodes (1651) và nhất là người có công hoàn chỉnh chữ quốc ngữ ở thế kỷ XIX để trở thành chữ viết chính thống của nước ta đầu thế kỷ XX là Bá Đa Lộc – Pierre Joseph Georges Pigneau de Béhaine. Cám ơn các vị Giáo sĩ đã góp phần giúp ta thoát ra khỏi ảnh hưởng của văn hóa nô dịch Trung Hoa. Nhưng đây cũng là một sơ hở khiến lớp trí thức trưởng thành trong thế kỷ XX đã lãng quên một số cơ sở quan trọng của khoa học Phương Đông, trong đó có Phong thủy, Địa mạch và Kinh Dịch. Sau 17 năm nghỉ việc ở Bộ Xây dựng, tôi đã cố bù lại những lỗ hổng mà lớp trí thức ở lứa tuổi của tôi đã mắc phải. Lúc này tôi đã có nhiều thời gian để hiểu rõ trong cấu trúc phong thủy địa mạch của nước ta có một thứ mà nhà cầm quyền Trung Cộng rất thèm muốn. Họ thèm muốn vì họ không có và họ hiểu rằng làm chủ được cái đó là họ chiếm được nước ta và chiếm được nước ta là họ làm chủ được cả thế giới. Tôi nói nhà cầm quyền thèm muốn chứ không phải nhân dân, bởi vì thực hiện mộng bá quyền, người dân lương thiện Trung Cộng không hề được hưởng lợi. Hệ Địa mạch nước Trung Hoa: Chiếc bánh sandwich Một đất nước rộng lớn mà các lớp đất, đá, núi, sông… chồng xếp thành từng lớp như cái bánh sandwich ![]() Nước Trung Hoa hình quẻ chấn Theo phân tích và tổng kết hệ thống đã công bố tháng 5/2005 của KTS Lý Thái Sơn, thì đó là một thứ liên kết rời rạc của hệ Tam đại càn long sẽ bị trôi tuột đi bất cứ lúc nào, đó là một nước Trung Hoa có các khu vực Bắc Hoàng Hà, khu kẹp giữa Hoàng Hà và Trường Giang, khu Nam Trường Giang, tạo thành một quẻ Chấn gồm hào một liền và hào hai gãy, hào ba gãy có nghĩa là sấm sét, không ổn định, dễ vỡ tung; cũng như khu Đông và khu Tây là hai vệt thẳng đứng, không có mối quan hệ về kinh tế, phong tục tập quán, sắc tộc và có thể tách ra thành 4 hoặc 5 quốc gia độc lập.
Mặt khác, ngay cả đến dân tộc Đại Hán cũng là kết quả của một quá trình chiến tranh và đồng hóa lẫn nhau, vì người Hán nguyên gốc rất ít, nhưng người ta có chính sách cưỡng chế người dân tộc khác biến thành người Hán, nên họ bị phản đối và ở nước Trung Hoa chưa bao giờ hết nội chiến. Ở Trung Hoa không có hai chữ “ĐỒNG BÀO” và trên đất nước này không có cụm từ sức mạnh đoàn kết toàn dân.. Hiện nay không chỉ Đài Loan là quốc gia độc lập mà Tây Tạng, Tân Cương, Hồng Kông, Ma Cao… đang như các quốc gia bị Bắc Kinh đô hộ. Nếu tách được ra thì các quốc gia đó sẽ giàu có và trù phú hơn nhiều. Còn Bắc Kinh thì luôn phải dùng biện pháp đàn áp. Họ đà n áp ở ngay giữa Thủ đô như sự kiện Thiên An Môn năm 1989 và đàn áp dã man các vùng xa xôi như Tây Tạng, Tân Cương trong năm 2008 và 2009. Tuy vậy, các thế hệ cầm quyền Trung Hoa từ thời cổ đến nay đều đã nghiên cứu kỹ phong thủy địa mạch và họ ý thức được rằng có một cách vãn hồi được điểm yếu cấu trúc trượt của chiếc bánh sandwich là phải làm chủ đường kinh mạch lợi hại đi từ đỉnh Everest cao gần 9000m của dãy Hymalaya qua cao Tây Tạng, qua nguyên Vân Nam, qua đồng bằng Bắc Bộ Việt Nam, xuống vịnh Hạ Long rôì đi đến đáy đại dương sâu nhất thế giới gần 11Km ở vịnh Mindanao Philippin. Đó cũng là mạch đất độc đáo nối từ “Cổng Trời” đầy thiên khí đến “Địa Huyệt” đầy của cải có độ cao chênh nhau ngót 20Km và là đường kinh mạch quan trọng nhất thế giới. Nếu họ làm chủ được đường kinh mạch này thì không những họ có gọng kìm xiết chặt chiếc bánh sandwich đó, không cho nó trôi trượt đi, mà họ còn có thể mau chóng làm chủ cả thế giới. Bởi vậy, lúc này họ đang cố sức “củng cố nơi họ đã là chủ và chiếm thêm nơi họ chưa chiếm được” để thực hiện ước nguyện bá chủ toàn cầu. * Sau hàng ngàn năm với nhiều thủ đoạn, cao nguyên Vân Nam rộng 390.000Km2 có 26 dân tộc đến nay đã bị họ khống chế hoàn toàn, người dân tộc Di, dân tộc Choang mỗi ngày một ít, người Hán đã di cư về đây trên 20 triệu và thành phố Côn Minh hiện đại hơn ba triệu dân ngày nay là thành phố của người Hán (người Hán thật thì ít, người Hán mới bị đồng hóa thì nhiều). * Ngược lại, khu tự trị Tây Tạng, nóc nhà của thế giới và là Thủ đô của Đạo Phật, vốn là một quốc gia độc lập văn minh, đã bị chính thức lệ thuộc vào Trung Hoa từ năm 1914 đến nay. Thật xấu hổ và nhục nhã cho một cho một chính thể, một Nhà nước suốt ngày hô hào “đoàn kết các dân tộc” lại đang đàn áp và hủy diệt người Tây Tạng, đập phá chùa chiền đến mức người đại diện cho Đạo Phật và là linh hồn của dân tộc Tạng là Đức Đa Lai Lạt Ma phải đi lưu vong, việc đó đã khiến Ấn Độ và các quốc gia Tây Á không thể làm ngơ và đang ở bên dân tộc Tạng. Điều đó cũng có nghĩa là Nhà nước Trung Cộng sẽ không thể đạt được cái họ muốn (Tây Tạng). ![]() Cung điện Tây Tạng Potola Còn ở Việt Nam chúng ta? Lịch sử bốn ngàn năm của nước ta là lịch sử chống ngoại xâm. “Ngoại xâm” đây là chỉ giặc Phương Bắc, bởi vì Phương Đông, Phương Tây và Phương Nam gần như không có. Hơn hai ngàn năm qua thì giặc ngoại xâm đã bị chỉ đích danh những những nhân vật cụ thể như Triệu Đà, Mã Viện, Cao Biền… Bởi thế ta rất cần biết tại sao họ quyết chiếm nước ta và tại sao họ không thể chiếm nổi?
Địa mạch Việt Nam: Khúc quan trọng trong địa mạch toàn cầu Trong quá trình địa kiến tạo vỏ trái đất, có những nếp gấp lớn tạo ra dãy núi cao đóng vai trò đường kinh mạch trọng yếu xuyên qua nhiều quốc gia như phần trên đã phân tích. Sau Tây Tạng, Vân Nam, thì đồng bgº±ng Bắc Bộ nước ta là phần rất quan trọng của mạch đất này (đọc Đại địa mạch quốc gia). Dãy Hymalaya chạy vòng vèo như hình con rồng lớn, đoạn đến nước ta là dãy Hoàng Liên Sơn với đỉnh Phan Xi Pan cao 3143m, đến Việt Trì mạch đất lặn xuống, tỏa ra và qua sông Đà lại xuất hiện cụm Ba Vì cao 1226m, điểm nhấn của THĂNG LONG NÚI CHẦU SÔNG TỤ. Trước khi Vua Lý Thái Tổ chọn nơi này dựng Kinh đô Thăng Long thì người Trung Hoa đã dòm ngó vùng đất kỳ bí này và Cao Biền tấu thư kiểu tự là một trong những kết quả tìm kiếm công phu nhất. Theo báo cáo của Cao Biền, một người tài giỏi gốc Mãn Châu thì vùng đất nhỏ bé này tụ hội rất nhiều linh khí đất trời và sản sinh ra nhiều hiền tài, ông ta tìm thấy 632 huyệt chính, huyệt phát đế và 1617 huyệt bàng, huyệt phát quan, nên một mặt ông ta theo lệnh vua Đường Y Tông yểm phá các báu huyệt để tiêu diệt hiền tài của nước ta, mặt khác ông ta hiểu giá trị của vùng đất này, nên đã xây thành Đại La, mưu đồ thực hiện mộng bá vương và đã bị vua Đường trị tội.. Âm mưu yểm huyệt Thăng Long chưa bao giờ ngơi nghỉ trong đầu các nhà cầm quyền Trung Hoa và hành động thô bạo ngày 11/9/1955 mà tôi vô tình chứng kiến có làm cho họ thận trọng hơn. Hiện nay họ biết không thể ngang nhiên đổ bộ vào Thủ đô, họ đi vòng vèo từ phía Tây qua Lào, qua Cam pu chia và họ đang chiếm Bauxite Tây nguyên, còn tại Trung tâm Thủ đô, họ đang nhờ bàn tay nào phá Thủ đô của ta? Tinh ý, chúng ta sẽ biết. Địa mạch Việt Nam: Vùng Biển Đông, yết hầu của Đông Nam Á Không phải ngẫu nhiên vô cớ mà trên vịnh Bắc Bộ rộng lớn của chúng ta còn có vịnh Hạ Long bao gồm 1969 hòn đảo lớn nhỏ, ngay sát Cảng Vân Đồn lại có vịnh Bái Tử Long, và ngoài khơi xa của Hải Phòng có đảo Bạch Long Vĩ, ngoài ra còn có nhiều đảo có tên liên quan đến Rồng như Hòn Rồng, Long Châu, thôn Cái Rồng…, cái tên Long liên quan đến phần đuôi của con Rồng lớn xòe ra ở đồng bằng Bắc Bộ, đi xuống nước ở Cảng Vân Đồn và kết thúc ở đáy Đại dương thuộc vịnh Mindanao thuộc Philippin. Có lẽ đây cũng chính là cái chốt trọng yếu khiến Trung Quốc quyết tâm xây dựng lực lượng hải quân hùng mạnh và ngang nhiên công bố đường lưỡi bò chín đoạn trên Biển Đông vào tháng 5/2009, vi phạm trực tiếp đến 5 quốc gia Đông Nam Á và nền an ninh cả thế giới. Đây là sản phẩm kế thừa của chính quyền Quốc dân Đảng từ năm 1947, điều đó cũng cho thấy thời nào cũng vậy, mưu đồ bá quyền của chính quyền nhà nước Trung Quốc không thay đổi. Chắc hẳn lúc này không chỉ các nước Việt Nam, Philippines, Brunei, Indonesia và Malaysia ý thức được đường lưỡi bò này vi phạm đến chủ quyền của mình, mà gần như cả thế giới đã nhận ra mưu đồ chiếm cứ con Rồng lớn nhất thế giới của nhà nước Trung Hoa, bởi vì chiếm cứ được cái yết hầu này là họ chiếm được cả Châu Á và một khi chiếm được Châu Á rồi thì bước đi tiếp sẽ ra sao? Thế giới, trong đó có Mỹ, Nhật, Ấn Độ và các nước Châu Âu có để cho họ làm điều đó không ? Địa mạch Việt Nam: Cấu trúc Âm Dương hoàn chỉnh Đồng bằng Bắc Bộ là cái nôi đầu tiên của Nhà nước Văn Lang, nhưng hình chữ S của Con Rồng đất nước Việt Nam ngày nay đã tạo nên một thế cân bằng Âm Dương rất hoàn chỉnh. Như sự ví von của nhà thơ Xuân Diệu, thì Đất nước ta như một con tàu / Mũi thuyền ta đó mũi Cà Mau. ![]() Núi chầu sông tụ Thăng Long theo hình thế Âm Dương Điều đó cho thấy từ mấy ngàn năm trước cái nôi đồng Bằng Bắc Bộ đã vững như bàn thạch, từ thế kỷ XVI trở lại đây, khi đất nước đã phát triển xuống phía Nam thì con thuyền đất nước đã đủ tư cách rẽ sóng ra khơi và điều đó cũng cho thấy đã là con thuyền thì các phần mũi thuyền, thân thuyền và đuôi thuyền không thể tách rời nhau. Bởi vậy hơn lúc nào hết, chúng ta cần ý thức được sự sống còn của vận mệnh đất nước, để xác định thái độ và hành động của mình..
LỜI CUỐI BÀI Để kết thúc bài viết, tôi muốn quay lại những dòng mở đầu, rằng tôi không có chút năng khiếu nào trong những vấn đề kinh tế, xã hội và an ninh chính trị, nhưng do nghề nghiệp và do số phận, tôi đã có dịp hiểu rất sâu vào cốt lõi của vấn đề kinh tế và chính trị trong mối quan hệ vơí Trung Cộng hiện nay. Bởi vậy tôi muốn khuyên tất cả mọi người, nhất là các vị sinh ra sau tôi và chưa có dịp trải nghiệm như tôi, là hãy tỉnh táo để thoát ra khỏi cõi u mê của sự hoang tưởng trong mối quan hệ với Trung Cộng. Cha ông ta đã trải qua hàng ngàn năm mới đưa ra được lời dạy bảo và bản thân tôi phải trải qua hơn 55 năm để chiêm nghiệm và thấm nhuần lời dạy bảo của cha ông. Tôi biết, lúc này đã có rất nhiều người suy nghĩ như tôi hoặc sâu sắc hơn tôi, nhưng vẫn còn khá đông người đang lầm lẫn và ảo tưởng, không ít người còn rất sợ vía người bạn lớn vĩ đại Trung Hoa, tôi không trách họ vì đôi lúc chính tôi cũng tin ở họ và nể sợ họ lắm. Nhưng xin mọi người hãy bình tâm và suy ngẫm xem cái gì tạo nên sức mạnh của họ và cái gì đang giết chết sức mạnh đó? Đông dân là một sức mạnh Đúng vậy, ngày tôi đang học ở Thượng Hải thì Trung Cộng mới xây xong cầu Trường Giang, họ rất tự hào nói rằng, chỉ cần toàn dân Trung Hoa, mỗi người tiết kiệm một cái bánh bao là đủ xây một cái cầu Trường Giang. Đó là một việc làm tốt. Trong thế vận hôị 2008 ở Bắc Kinh, họ xây dựng Sân vận động Tổ Chim độc đáo hết 432 triệu USD, nếu chia cho 1,3 tỷ dân thì họ phải cắt xén của mỗi người 0,32 USD, việc đó có vẻ cũng vẫn tốt. Hiện nay họ đang làm nhiều việc ghê gớm hơn như xây dựng đại hàng không mẫu hạm trên Biển Đông và các căn cứ hải quân… tôi nghĩ họ cũng sẽ làm được đủ để dọa nạt chúng ta và các nước trong vùng, Mô hình hàng không mẫu hạm ở vũ Hán Có điều, một thảm họa đông dân mà Nhà nước không vì dân thì Nhà nước sẽ khốn đốn. Có ai biết rằng trên đất nước Trung Hoa vĩ đại đang có 200 triệu người sống lang thang không nhà cửa và đặc biệt hệ thống băng đảng Mafia ở hầu hết các thành phố lớn như Thâm Quyến, Thượng Hải, Quảng Châu… đang chia cắt quyền lực của đất nước họ hay không? Việc tầy trời này thiết nghĩ cũng không cần nhiều lời và chính là việc của các nhà chiến lược. Vậy thì mọi nỗ lực của họ có thể có một kết thúc có hậu hay không? KTS Trần Thanh Vân ****
VẤN ĐỀ AN NINH NGUỒN NƯỚC SÔNG MEKONG
Sông Mekong là một trong những con sông lớn nhất thế giới. Nó chảy qua 6 quốc gia, đó là Trung Quốc, Lào, Myanmar, Thái Lan, Campuchia, và Việt Nam. Sông Mekong chính là “người Mẹ Nước”, qua hàng triệu năm bồi đắp, đã sản sinh ra các đồng bằng thuộc Châu Thổ Sông Mekong phì nhiêu, rộng lớn. Nơi đây cũng chính là cái nôi của nền Văn Minh Lúa Nước, và là vựa Lúa lớn nhất thế giới hiện nay.
Ngoài ra, sông Mekong còn cung cấp một lượng thủy sản quan trọng bổ sung nguồn Protein cho khoảng dưới 100 triệu người sống trong lưu vực của nó. Bên cạnh đó, nguồn nước ngọt sạch khổng lồ mà dòng Mekong mang trong mình, chẳng những tưới tiêu cho vụ mùa và cây trái tốt tươi, mà còn chính là nguồn nước sinh hoạt thiết yếu hàng ngày của cư dân hai bên dòng chảy tự nhiên của nó.
Người ta quen gọi tên Mekong để chỉ chung cho con sông này. Thực tế khi chảy qua mỗi nước nó đều có tên gọi khác nhau. “Mekong” hay “Tong le Thum”, là tên do người Khmer Campuchia đặt ra. Hợp lưu với sông Mekong lại có hàng chục sông nhỏ của nhiều quốc gia khác. Ngay tại Việt Nam cũng có sông Nậm Rốm – Điện Biên chảy vào dòng Mekong.
Hàng ngàn đời nay sông Mekong đã cưu mang các thế hệ người dân sống nhờ dòng nước vĩ đại này. Thế nhưng hiện nay sông Mekong đang đứng trước những thử thách mới rất nghiêm trọng, mà thủ phạm chính là con người, đang gián tiếp và trực tiếp gây nên.
Trước hết, phải kể đến sự biến đổi khí hậu toàn cầu do con người tàn phá rừng. Các nhà máy, khu công nghiệp mọc lên như nấm trong cuộc chạy đua “công nghiệp hóa” trên thế giới. Vấn đề “hiệu ứng nhà kính”, Enino, Lanina vv..., đã làm các con sông trở nên có những hoạt động khác thường. Khi thì hung dữ tàn phá bằng lụt lội, lúc lại cạn kiệt thiếu nước, gây bao khó khăn nguy hiểm cho đời sống con người…
Sông Mekong cũng không nằm ngoài tầm ảnh hưởng từ sự biến đổi khí hậu. Nhưng ngày nay nó đang tiếp tục bị đe dọa bởi hàng loạt các con đập chắn nước nằm dọc vùng thượng nguồn, chủ yếu là của người Trung Quốc và người Lào. Một vài con đập ở hạ nguồn như Pak Mun của Thái Lan, hoặc Biển Hồ (hồ tự nhiên) của Campuchia, cũng hoàn toàn phụ thuộc vào nguồn nước chính từ Vân Nam – Trung Quốc…
Theo thống kê, hiện nay Trung Quốc – Nước trên cao nhất vùng thượng nguồn sông Mekong, riêng tỉnh Vân Nam – Đã có 8 con đập án ngữ. Tiếp theo là Lào với 23 con đập lớn nhỏ ngăn chặn dòng sông này. Đáng kể nhất là tại Trung Quốc, hiện diện con đập khổng lồ Tiểu Loan, có dung tích tương đương lượng nước của tất cả các hồ trong vùng Đông Nam Á cộng lại. Với chiều cao thân đập 292 mét, Đập Tiểu Loan là con đập cao nhất thế giới hiện nay. Đây chính là những “quả bom nguyên tử bằng nước”, nếu chẳng may sự cố vỡ đập xảy ra do kỹ thuật hoặc thiên tai động đất…
Tuy nhiên, tác hại trước mắt của các con đập cho vùng hạ lưu sông Mekong đã thấy rõ. Do dòng sông được “trị thủy” tùy theo nhu cầu của những người xây dựng các con đập đầu nguồn (sản xuất điện, tưới tiêu, trữ nước). Nhu cầu này đôi khi lại nghịch với nhu cầu của cư dân vùng hạ lưu, vốn chủ yếu chỉ trông chờ sông Mekong mang lại nguồn nước tưới tiêu, giao thông vân tải, nuôi trồng và đánh bắt thủy sản. Do lưu lượng dòng chảy thay đổi, một số loài cá điển hình của sông Mekong như Cá Da Trơn đã bị xáo trộn môi trường sống, đặc biệt là nơi chúng sinh sản. Sự biến mất gần như tuyệt chủng của Cá Úc khổng lồ trên sông Mekong là một minh chứng cho mối lo ngại kể trên…
Năm 2009 bước sang 2010 này, “mức nước vùng hạ lưu sông Mekong đã xuống thấp nhất trong vòng 20 năm qua”,đó là lời ông Pisit Wantham – Chủ tịch câu lạc bộ Cá Da Trơn khổng lồ thuộc huyện Chiang Khong, Chiang Rai - Thái Lan nói. (Tin từ Breakingnews).
Trên truyền hình Thái Lan ngày 07/03/2010, thủ tướng Thái đã chia xẻ sự quan ngại với khán giả truyền hình về việc mực nước sông Mekong xuống thấp. Ông cũng hứa rằng, sẽ giao cho Bộ Ngoại Giao tiếp xúc với chính phủ Trung Quốc để thảo luận về vấn đề này. "Chúng tôi sẽ yêu cầu Trung Quốc giúp điều phối lưu lượng nước dọc theo sông tốt hơn để các nước trong khu vực Đông Nam Á sẽ không bị ảnh hưởng," ông nói thêm: "Tôi tin rằng Trung Quốc đã không có ý định gây ra bất kỳ khó khăn nào tạo ra tình trạng sông Mekong thiếu nước". Thủ tướng Abhisit Vejjajva cũng tuyên bố rằng: "Bất kỳ người dân Thái Lan nào gặp khó khăn do thiếu nước có thể yêu cầu để được hỗ trợ từ các cơ quan có liên quan ngay lập tức".
Suy luận từ lời phát biểu của thủ tướng Abhisit Vejjajva. Rõ ràng là các con đập thượng nguồn sông Mekong do Trung Quốc quản lý, có đủ khả năng cứu nguy cho việc thiếu nước của vùng hạ lưu trong lúc khô hạn đang kéo dài như hiện nay. Nhưng nếu các con đập dự trữ nói trên của Trung Quốc xả nước, Trung Quốc sẽ bị tổn thất nào đó về kế hoạch khai thác nguồn lợi sông Mekong của chính họ. Đây sẽ là một việc cần có thỏa thuận song song trong vấn đề bàn thảo xin hỗ trợ từ Trung Quốc.
Việc Trung Quốc và Lào xây dựng các đập nước đầu nguồn các nhánh sông Mekong có lẽ là hoàn toàn với mục đích trong sáng, nhằm khai thác nguồn tài nguyên nước phục vụ cho đất nước mình. Thế nhưng, nếu lợi thế hiện có của họ lại được sử dụng để tạo một áp lực nào đó về chính trị hay kinh tế đối với các nước vùng hạ lưu, thì đó là điều hết sức dễ dàng. Nếu thiếu nước sản xuất nông nghiệp thì một cường quốc về lúa gạo như Thái Lan hay Việt Nam sẽ không tìm đâu ra nguồn nước thay thế sông Mekong, và hậu quả sẽ khôn lường…
Chưa hết, việc các đập nước đầu nguồn (dù là của bất cứ con sông nào), nếu xả lũ vào đúng…mùa lũ, hoặc tích nước vào đúng mùa khô, thì sẽ là thảm họa kinh hoàng cho vùng hạ lưu. Điều này hoàn toàn có thể xảy ra, vì cùng lúc đó (nếu không có sự khác biệt về mùa đáng kể) thì người dân vùng đầu nguồn cũng rất cần điều tiết nguồn nước từ các đập nước cho phù hợp kế hoạch của họ. Đây cũng là mục đích hoàn toàn trong sáng của việc dụng nước ở đầu nguồn.
Ước tính mỗi năm Thái Lan và Việt Nam sản xuất ra khoảng trên 20 triệu tấn gạo và các sản phẩm ngũ cốc khác. 90% lượng lương thực này xuất xứ từ vùng đồng bằng sông Mekong. Nó cung cấp cho thế giới thông qua xuất khẩu. Nếu nguồn cung này bị suy kiệt thì vấn đề thiếu đói sẽ ảnh hưởng đến hàng chục nước đang phụ thuộc vào nguồn cung lương thực từ các đồng bằng lưu vực sông Mekong. Vậy câu chuyên an ninh nguồn nước sông Mekong là câu chuyện của quốc tế, chứ không riêng gì Việt Nam hay Thái Lan…
Như vậy, vấn đề cần bàn đến ở đây chính là một số quốc gia nào đó có chung nhu cầu khai thác và sử dụng nguồn tài nguyên nước trên cùng một nguồn, sẽ phải ký kết những hiệp ước có giá trị pháp lý quốc tế, nhằm ràng buộc trách nhiệm và nghĩa vụ của nhau. Đây là một vấn đề lớn và gai góc, cần có sự chỉ đạo đủ mạnh từ Liên Hợp Quốc. Hiện nay vấn nạn thiếu nước và thiếu nước sạch trầm trọng đã là một vấn đề nhức nhối trên hầu khắp các quốc gia trên thế giới. Vì vậy các cam kết song phương rất có thể sẽ bị bội tín, người ta có thể viện ra đủ thứ lý do để không phải bị chia xẻ nguồn tài nguyên nước quý báu mà họ đang toàn quyền quản lý…
Năm 1995 Ủy Hội Sông Mekong (MRC) được thành lập, có sự công nhận của quốc tế. Nhưng lúc đó các nước thành viên là Lào, Việt Nam, Thái Lan, Campuchia chủ yếu chỉ quan tâm đến việc khai thác và quản lý (một cách dường như là thụ động) nguồn nước và nghề cá mà thôi. Jeremy Bird – Tổng thư ký của Ủy Hội Sông Mekong khi trả lời báo Nation vào ngày 16/10/2009 cũng không chỉ ra được nguy cơ tiềm ẩn của việc “Sông Mekong sẽ thiếu nước” mà thủ phạm “góp một tay”, có thể sẽ chính là các con đập ngăn nước ở đầu nguồn.
Sự thiếu nước của sông Mekong hiện nay có thể sẽ được giải quyết nhờ các nỗ lực ngoại giao song phương (như khẳng định của thủ tướng Thái Lan Abhisit Vejjajva). Nhưng nó chỉ là giải pháp tình thế. Sắp tới các nước thuộc MRC cần phải đệ trình vấn đề an ninh nguồn nước của sông Mekong lên Liên Hợp Quốc nhằm đạt được một đạo luật quốc tế (có thể là cho toàn cầu) về an ninh từ các nguồn nước, và chia xẻ lợi ích quốc tế một cách công bằng từ nguồn tài nguyên nước.
Thiết nghĩ, cũng cần xác định một khoản đóng góp vật chất nào đó của các nước vùng hạ lưu các con sông cho chi phí “trị thủy” - Điều hòa thủy lợi, của những quốc gia làm công tác “nhà điều phối nước” đầu nguồn. Điều này cũng đồng thời vô hiệu hóa những tư tưởng của bất kỳ quốc gia nào, nếu họ muốn sử dụng quyền quản lý nguồn nước tự nhiên như một vũ khí để áp đặt quyền lực.
Lê Nguyên Hồng Email: Địa chỉ email này đã được bảo vệ từ spam bots, Quý vị cần kích hoạt Javascript để xem nó.
*** Nạn hạn hán được xem là dữ dội nhất trong vòng 100 năm ở Việt Nam đang làm cho sông Hồng trơ đáy, nước sông Mekong xuống thấp tới mức kỷ lục, và gây điêu đứng cho nhà nông ở miền trung. |



