Ngôn Luận

Vì sao thế giới coi "Made in China" là nhãn hiệu của sự khinh bỉ ?

 

 - Chỉ đến khi công chúng đồn nhau về sự ghê tởm của "Made in China" - như là nhãn hiệu của sự yếu kém, hỏng hóc thì người ta mới bắt đầu hiểu ra rằng ở đâu đó đang có một vấn đề nghiêm trọng - một vũng bùn ghê tởm đã khiến họ ngã vào - vũng bùn "Made in China".

Người đời vẫn nói "một lần ngã là một lần bớt dại", vậy thì nhận diện cái vũng bùn ấy thế nào? Tại sao các nhà sản xuất Trung Quốc lại có hành động quá xấu xa như vậy? Có phải là các nhà nhập khẩu Phương Tây không hay biết gì về hiện trạng "Made in China" không?

Chúng ta nên bắt đầu tìm hiểu sự việc từ mối quan hệ giữa các nhà cung cấp Trung Quốc và các nhà nhập khẩu Phương Tây. Các nhà sản xuất của Trung Quốc là cứ "tiền trao cháo mới múc" - họ nhận tiền trước để sản xuất những mặt hàng mà các công ty nước ngoài yêu cầu. Đây chính là điểm mấu chốt để các nhà sản xuất của Trung Quốc có cơ hội “cắt xén”.

Chỉ sau khi các lô hàng "Made in
China" được đưa đến nơi thì các công ty Phương Tây mới vỡ lẽ là hàng hóa có chất lượng kém. Việc kiện các nhà máy của Trung Quốc ra tòa là không đơn giản, vì các đối tác Phương Tây sẽ vấp phải một hệ thống pháp luật Trung Hoa phức tạp một cách có tính toán.

Sự thực, các nhà sản xuất Trung Quốc sẽ làm bất cứ điều gì mà họ cho là cần để bắt mối kinh doanh; nhưng ngay sau khi nhận được tiền, mối quan hệ này liên tục xuống dốc, từng tí, từng tí một. Đi cùng với sự coi thường bạn hàng là chất lượng sản phẩm sẽ giảm dần, giảm dần và mất hẳn theo thời gian một cách lặng lẽ.

Các nhà sản xuất Trung Quốc thừa biết rằng từng chi tiết cũng như tổng thể cả sản phẩm của "Made in China" chỉ có thể sản xuất tại Trung Quốc, và như vậy - một khi các đối tác Phương Tây đã đặt hàng - thì sẽ không thể có sự lựa chọn nào khác là phải tiếp tục đặt hàng. Các nhà sản xuất Trung Quốc cứ việc thoải mái mà gặm nhấm chất lượng sản phẩm hàng hóa. Hậu quả là sản phẩm bị lỗi, bị hỏng hóc, không đạt chất lượng. Và cuối cùng "đã chót thì chét" các công ty Phương Tây tại Trung Quốc đành phải chịu đòn.

Bản chất đầu tiên của sự việc "Made in China" là bắt nguồn từ văn hóa của dân tộc Trung Hoa ngàn đời nay. Người Trung Hoa tin rằng họ sẽ không bị trừng phạt nếu họ lừa người khác. Họ tự ý thay đổi thông số kỹ thuật sản phẩm mà không cần hỏi ý kiến đối tác - bởi họ cho rằng "thà xin lỗi còn hơn xin phép". Người Trung Hoa xem việc giảm chất lượng sản phẩm như là một yếu tố quyết định để thu lợi nhuận lớn hơn, chính vì vậy họ thường "lèm nhèm tối đa" khi thảo luận về vấn đề chất luợng.

Bản chất tiếp theo của vấn đề "Made in China" là ở thể chế chính trị. Đảng Cộng Sản Trung Quốc đã tạo ra một vương quốc cho các loại mèo - "mèo trắng, mèo đen, miễn bắt được chuột". Đảng Cộng sản Trung Quốc sẽ “thưởng” cho nhà sản xuất nếu họ mang ngoại tệ về cho đất nước. Có đôla mang về sẽ chỉ có vị gọt của củ "Cà Rốt" mà không bao giờ có vị đòn roi - cho dù các công ty Trung Quốc có tiến hành công việc kinh doanh của họ một cách phi đạo đức đến mức nào.

Người đời tâm niệm "gieo gió có ngày gặp bão", quả báo đã xảy ra ngay tại xứ mèo - hàng trăm ngàn trẻ em Trung Quốc bị bệnh vì sữa melamine "Made in China". Đúng là "chó dữ cắn chủ", và cho dù chính phủ Trung Quốc có ra tay trừng trị hàng chục doanh nghiệp melamine, nhưng điều này xem ra chưa đủ hiệu lực với đàn chó dữ của họ.

Phải chăng xã hội Trung Quốc đã đến thời điểm mà các biện pháp cực đoan "Thiên An Môn" vẫn không thể ngăn cản được các doanh nghiệp của họ phạn tội ác? Phải chăng đã đến lúc các doanh nghiệp trên thế giới "không nên ngã để học khôn, mà nên học khôn trên cái ngu của kẻ khác?"

Paul Midler là tác giả của cuốn "Poorly Made in China", một trong số 10 quyển sách về kinh tế bán chạy nhất trong năm 2009

By Paul Midler (Trần Nguyễn Hữu Tuấn dịch)

                                                                          ******

TÔN GIÁO CUỘC SỐNG

 Trên trái đất, hiện nay có khoảng hơn sáu tỉ con người sinh sống, thì hầu hết họ đều tin theo một tín ngưỡng hoặc một tôn giáo nào đó. Người ta, thậm chí khó mà có thể thống kê một cách đầy đủ xem, liệu có bao nhiêu tôn giáo, bao nhiêu hệ phái và bao nhiêu trường phái tín ngưỡng trên toàn cầu.

 Nhu cầu tâm linh là một nhu cầu có thật và bức thiết đối với con người, nó giải quyết những thắc mắc khó có thể giải thích về những điều thần bí trong tự nhiên, thậm chí là ngay trong cuộc sống của các quốc gia hiện tại được coi là trung tâm văn minh, khoa học hiện đại…

 Mỗi tôn giáo thường có một xuất xứ khác nhau theo từng khu vực hành chính, tùy theo hoàn cảnh riêng, vì vậy nhãn quan tâm linh và triết lý của mỗi tôn giáo có sự khác biệt. Sự khác biệt luôn tiềm ẩn những mâu thuẫn, cho nên trong quá khứ đã có những cuộc chiến tranh vì tôn giáo như Chiến Tranh Tôn Giáo Pháp (1562- 1598) và điển hình ngày nay là cuộc chiến đẫm máu không ranh giới giữa Săn Ni và Si Ai là hai dòng Hồi Giáo với nhau tại I Rắc.

 Chủ trương của hầu hết các tôn giáo là: Dạy dỗ tín đồ theo hướng sống có truyền thống đạo đức hướng thiện, khoan dung nhân ái, nhường nhịn và yêu thương lẫn nhau. Chính vì vậy người Việt có câu nói “đạo nào cũng là đạo” hoặc “đạo nào cũng tốt”, theo quan điểm đạo nào cũng dạy con người hướng thiện. Trên thực tế, hàng ngàn năm qua tôn giáo đã hoàn thành xuất sắc vai trò giữ gìn những chuẩn mực đạo đức của nhân loại.

 Ngày nay khi khoa học không ngừng đạt được những tiến bộ mới, phát minh mới trên mọi lĩnh vực, vì vậy nhiều điều khó hiểu đã trở nên đơn giản dưới ánh sáng của khoa học. Nhưng như ai đó từng nói: “Càng học càng thấy mình dốt”. Người ta không thể cắt nghĩa được chính xác những khái niệm tưởng như rất đơn giản như “thời gian”, “không gian”, “vô tận”, thậm chí người ta còn không biết hiện tượng Sét Cầu là gì, mối quan hệ nào giữa bộ não và cơ địa tự chữa bệnh của cơ thể, tại sao lại có năng lựợng ngoại cảm,  vv… Như vậy năng lực (trong đó có trí thông minh) của con người hoàn toàn không phải là vô hạn, vì vậy tôn giáo vẫn và sẽ mãi mãi là cứu cánh duy nhất quan trọng để giải thích những gì mà con người không thể kiểm soát hoặc minh chứng được bằng khoa học kỹ thuật. Tôn giáo chính là điểm tựa tinh thần vĩnh cửu cho nhân loại…

 Sự đa dạng của tôn giáo cũng chính là một trong những sự Đa Nguyên của cuộc sống. Ngay trong chính mỗi tôn giáo cũng có sự đa nguyên riêng, ví dụ Công Giáo cũng có những dòng khác nhau (hàng trăm dòng tu) như: Dòng Tên, Dòng Franciscan, Dòng Tu Nữ Thông Thái vv…Âý là chưa kể đến, trước đó Ki Tô Giáo còn được chia ra thành ba nhánh chính đó là: Công Giáo Rô Ma, Chính Thống Giáo Đông Phương và Kháng Cách. Đạo Tin Lành có các hệ phái CMA, Phúc Âm Ngũ Tuần, Baptit vv…Đạo Phật có các bộ phái như: Thượng Tọa Bộ, Đại Thừa, Mật Tông, Thiền Tông vv…

 Chỉ trong một số tôn giáo được kể sơ giản như trên, chúng ta cũng đã thấy vấn đề tôn giáo quả là hết sức phong phú về hình thức tổ chức, tất yếu cũng sẽ dẫn đến những khác biệt về chủ trương, giáo lý, giáo luật, và phương pháp hành đạo. Vậy, những vấn đề khác nhau cơ bản hoặc không cơ bản vẫn đang hiện hữu thậm chí là trong nội bộ một tôn giáo nào đó…

 Đối với quan niệm tôn giáo của mỗi người có những sự khác biệt, thì điều đó hoàn toàn là quyền tự do tôn giáo, mỗi người có một đời sống tâm linh tự do, ứng với các quyền căn bản của con người trong “Tuyên Ngôn Quốc Tế Về Nhân Quyền 1948” đã được quốc tế công nhận và cụ thể hóa bằng “Công Ước Về Những  Quyền Dân Sự Và Chính Trị Năm 1983 ” (điều 18 phần 1; 2). Vì vậy những hành vi nào có chủ ý xâm hại đến quyền tự do tôn giáo, xuyên tạc và chỉ trích các tôn giáo khác biệt với mình, đều là hành động phản dân chủ, phản nhân quyền!

 Hiện nay trên mạng Internet đang có một chiến dịch kích động, mạ lỵ tôn giáo thông qua chủ yếu là bằng con đường Email. Người ta có thể dễ dàng loại bỏ những loại rác này bằng các phần mềm chống thư rác của nhà cung cấp dịch vụ. Nhưng đối với những người hoạt động công khai thì hầu hết là họ không áp dụng biện pháp này vì lý do riêng.

 Trong bối cảnh cuộc đấu tranh nhằm thay thế thể chế CS bằng chế độ Dân Chủ Đa Nguyên Đa Đảng ở Việt Nam đang gặp nhiều khó khăn, do bị đàn áp khốc liệt bởi những vụ bắt bớ xét xử bất công. Các tôn giáo lớn ở Việt Nam như Công Giáo, Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất, Tin Lành, Hòa Hảo vv… đang bị khống chế, đàn áp thẳng tay. Cũng giống như những tên Hacker kỹ thuật trên mạng Internet đã tấn công các trang Web đấu tranh chống CS. Một loại “Hacker” mới, đó là “tin tặc tôn giáo” đang cố ý phá hoại tình đoàn kết giữa các tôn giáo của người Việt Nam với nhau, qua đó tạo nên những mâu thuẫn vốn rất dễ nảy sinh từ sự khác biệt tôn giáo. Điều này sẽ làm suy giảm sức mạnh đấu tranh chống CS, vì người ta sẽ mất sức vào những cuộc đấu đá vô nghĩa không bao giờ có hồi kết.

 “Chia rẽ thì chết, đoàn kết thì sống”. Đó là phương châm mà ai cũng biết, nhưng vì quá tôn tôn giáo của mình lên là “duy nhất đúng, là chuẩn mực nhất” cho nên nhiều người nếu quên mất tình đoàn kết, sẽ bị kẻ xấu lợi dụng vào những mục đích thiếu lương thiện của chúng. Cách tốt nhất là “hãy tin những gì mình tin” và “tôn trọng những gì người khác tin”. 

 Lê Nguyên Hồng

Email: ln0868@gmail. com

 

 

Lồng lộn điên cuồng !!!

Xã luận bán nguyệt san Tự do Ngôn luận số 92 (01-02-2010)

            Nicolae Ceaucescu (1918-1989), tên độc tài CS khét tiếng ngang hàng với Stalin, Mao Trạch Đông và Hồ Chí Minh, đã làm cho Rumania thành một nhà tù ghê tởm và sống trên xương máu của người dân. Y đã tàn phá 8.000 làng mạc để biến thành khu kinh tế giả. Chỗ nào có địa thế tốt hoặc đất đai mầu mỡ là y xua đuổi dân làng để cướp, giống như CSVN hiện thời. Khi Đông Đức sụp đổ, thì vào tháng 11-1989, Ceaucescu vội vã chạy cầu cứu Liên Xô nhưng đã bị Gorbachev thẳng thừng xua đuổi. Trở về Rumania, ngày 17-12-1989, Ceaucescu ban lệnh trục xuất Linh mục Chính thống giáo Laszo Tokes ra khỏi nước vì ngài đã tranh đấu nhân cho quyền tại thành phố Timisoara 3 hôm trước đó. Chính vụ trục xuất này đã tạo ra cuộc chống đối đầu tiên của người dân. Ngày 21-12-1989 Ceaucescu tổ chức một cuộc mít-tinh nhằm ủng hộ mình. Lúc đầu khoảng 100.000 dân chúng hồ hởi ca ngợi. Nhưng càng lúc diễn văn của tên bạo chúa càng làm cho họ căm phẫn với những lời lẽ dối trá lừa đảo, và họ đồng thanh hô to khẩu hiệu chống đối. Ceaucescu lập tức ra lệnh cho công an mật vụ Securitate nổ súng vào đám đông, giết hại nhiều người. Tuy nhiên tổng trưởng quốc phòng Vasile Milea từ chối cho quân đội bắn vào dân chúng. Ông liền bị Ceaucescu kết án tử hình. Chỉ 2 ngày sau, hàng ngàn người dân tấn công dinh chủ tịch. Ceaucescu vội vã trốn thoát với vợ bằng trực thăng. Lúc ấy công an mật vụ Securitate bắn nhau với quân đội ngoài đường sá làm cho hàng ngàn người thiệt mạng. Tức giận vì tổng chỉ huy Milea của họ bị giết, nên sáng ngày 25-12-1989, sau khi bắt được vợ chồng Ceaucescu, tòa án quân đội đã kết án tử hình cả hai lập tức vào lúc 15g chiều cùng ngày. Kết thúc thê thảm một đời bạo chúa Cộng sản!

alt

            Hoàn cảnh của Rumania và thái độ của Ceaucescu cuối năm 1989 ấy xem ra không khác gì hoàn cảnh của Việt Nam và thái độ của Bộ chính trị Hà Nội hiện thời. Vẫn là sự lồng lộn điên cuồng của một con thú dữ đã đến ngày tận mạt. Lồng lộn điên cuồng vì các vết thương gây ra do khủng hoảng kinh tế, sụp đổ tài chánh, đánh mất lòng dân, quốc tế chê cười, Trung Cộng chèn ép và do chia rẽ nội bộ... Sự điên cuồng lồng lộn đó đã diễn ra thành những màn đàn áp nhân dân khốc liệt mà hai vụ việc thời sự mới đây là thí dụ điển hình.           

            1- Triệt hạ Thánh giá ở Giáo xứ Đồng Chiêm:

            Lần đầu tiên trong chính sách tiêu diệt tôn giáo của mình, Cộng sản Việt Nam đã ra tay triệt hạ chính biểu tượng linh thánh nhất của Công giáo là cây Thập giá. Triệt hạ không những bằng cách phá đổ bằng bom mìn, nhưng còn băm nát ra cho vụn, chắc chắn trong sự điên tiết đầy căm thù của những kẻ chỉ huy ở Hà Nội và những kẻ thực hiện tại Đồng Chiêm. Đang khi tại tòa Khâm Sứ, linh địa Thái Hà, nhà thờ Tam Tòa và lèn đá Bàu Sen, CS chỉ dám tháo dỡ thánh tượng và giao lại cho Giáo hội.

            Bên cạnh đó, còn có màn ném lựu đạn cay vào những giáo dân vô tội, đánh đổ máu một số khác, đoạn vất họ lên xe, đem đi cứu chữa qua loa rồi tống cổ khỏi bệnh viện. Vài ngày sau lại bắt bớ nhiều người về đồn, đánh đập hành hạ, ép buộc nhận tội cách phi lý. Cùng lúc lại đổ đá chặn đường vào làng gây cản trở sinh hoạt và đi lại; đặt chốt canh với những gương mặt gầm ghè, hăm dọa khách hành hương; xét hỏi giấy tờ “theo chỉ thị” cách vô luật của đủ loại công an cảnh sát;  cướp máy ảnh đánh trọng thương cả thường dân lẫn tu sĩ, người lớn lẫn sinh viên học sinh; chõ loa vào nhà thờ để tra tấn lỗ tai và đầu độc tâm trí từ cha sở tới bổn đạo, thậm chí trong chính giờ thánh lễ; tiếp tục triệt hạ các cây Thập giá bằng tre, bằng gỗ do giáo dân kiên cường dựng lại; giở trò kiểm tra hộ khẩu ban đêm cách rất thô bỉ đối với cộng đoàn nữ tu ở Đồng Chiêm. Ngoài ra, chính Đức TGM Ngô Quang Kiệt, nhiều linh mục và nhiều nữ tu thuộc Giáo phận Hà Nội cũng bị vạ lây vì nạn công an khám xét, phong tỏa, hăm dọa, nạn thanh niên côn đồ la ó phỉ báng hết sức vô liêm sỉ theo lệnh của một nhà cầm quyền bất chấp dư luận trong nước cũng như quốc tế đang mạnh mẽ lên án.... Quả là một cuộc tấn công dai dẳng, quy mô và tàn bạo chưa từng thấy!

alt

 

            Song song đó, trên mặt trận tuyên truyền, những bồi bút văn nô từ Thông tấn xã Việt Nam đến báo An ninh Thủ đô, Hà Nội mới, đài Truyền hình và đài Tiếng nói Việt Nam, thậm chí đến cả Ủy ban Đoàn kết Công giáo cũng nhảy vào cuộc. TTXVN bảo rằng người nhà nước “tiến hành tháo dỡ cây Thánh giá” trong khi hàng trăm công an, quân đội đã đến hiện trường dùng vũ khí, thuốc nổ để phá hủy. Báo đài vu cáo linh mục giáo dân mới chính là bọn thủ phạm, là lũ xúc phạm!?! UBĐK thì kêu gọi “trừng trị nghiêm khắc những kẻ lợi dụng tôn giáo”, thậm chí còn lừa cả một trang mạng Công giáo quốc tế (CathNewsAsia) để bênh vực cho lập trường nhà cầm quyền. Độc đáo nhất là trong cuộc họp giao ban báo chí sáng ngày 19-01-2010 tại Hà Nội, Ban Khoa giáo Thành ủy, đơn vị chủ trì cuộc họp, đã dùng những lời lẽ hết sức ngạo mạn, vô văn hóa như “thằng này, thằng kia” để gọi các vị chức sắc như Ðức TGM và các linh mục Thái Hà. Nhiều phóng viên báo đài lề phải được mời tham dự cuộc họp đã phải thốt lên: “Không thể tưởng tượng được đấy lại là ngôn từ của một cơ quan đảng Cộng sản”. Đúng là những lối ứng xử cuồng điên !

            2- Phiên tòa xét xử 4 nhà Dân chủ yêu nước tại Sài Gòn

            Phiên tòa được gọi là xét xử “công khai” luật sư Lê Công Định, thạc sĩ Nguyễn Tiến Trung, hai doanh nhân Trần Huỳnh Duy Thức và Lê Thăng Long hôm 20-01 đã kết thúc nhanh chóng đến bất ngờ. Cách ứng xử của nhà cầm quyền, với các thủ thuật đê tiện áp dụng cho phiên toà, một lần nữa đã cho thấy sự vô liêm sỉ trâng tráo cũng như sự sợ hãi đến điên cuồng của chế độ!

            Đối với người dân trong nước thì CS phá sóng, chận đường, hăm dọa quanh khu vực xử án. “Công an dày đặc ở khắp nơi. Thật không thể tưởng tượng được là họ huy động toàn bộ lực lượng cho một phiên tòa cách hùng hậu như thế. Xe chở bộ đội đặc công vũ trang ra vào rầm rập. Thỉnh thoảng lại có mấy chiếc xe tù chạy vòng vòng thị uy. Nếu làm một phép tính, hẳn một người đứng bên ngoài tòa sẽ hân hạnh có từ 6 tới 8 kẻ chăm sóc; đến cả đi mua nước uống và đi wc ở công viên bên cạnh cũng có người bám đeo và nghe dùm điện thoại. Thật không thể nào tin được.” (lời một blogger). Phóng viên đài Á châu Tự do thì bảo nhà nước “ứng xử như sắp có đại loạn”. Với cộng đồng dân mạng thì CS ra sức triệt phá những trang web đứng đắn và cập nhật tin tức nhanh nhạy như X-Café, Dân Luận, Bôxít Việt Nam, Talawas, Chân Trời Mới… khiến nhiều trang bị tê liệt cho tới hôm nay. Đối với giới ngoại giao, luật sư và truyền thông quốc tế thì hành xử cách mất thể thống quốc gia như lừa gạt, cố tình cấp lộn visa, cấm không cho vào nơi xét xử. Đối với thân nhân bị cáo thì hết sức giới hạn số người, để dành chỗ cho hàng xóm được thuê tiền tới hầu đề phòng sự phản đối hay sự hỗ trợ tinh thần của họ…

alt

            Công khai mà tất cả thân nhân và cơ quan báo chí truyền thông quốc tế đều phải chứng kiến phiên xử qua màn ảnh truyền hình… Công khai mà chánh án phiên tòa bị giấu tên, mà những đoạn bào chữa xác đáng và hùng hồn của luật sư đều bị cắt ngang thô bạo, mà những đoạn đối đáp và trả lời chất vấn của Trần Huỳnh Duy Thức và Lê Thăng Long đều bị nhiễu loạn một cách khó hiểu v.v… Công khai mà báo chí trong nước chỉ đưa tin một cách chung chung và không dám bình luận ngoài “lề phải”, mà truyền hình nhà nước sau đó chỉ chiếu một số cảnh, cho nghe một số lời ướm màu “nhận tội” của Nguyễn Tiến Trung và Lê Công Định (thật ra lời luật sư Định hàm chứa một sự kết án chế độ cách hùng hồn nhưng truyền thông ngu dốt của CS không nhận thấy!).

            Sự lồng lộn điên cuồng, sự lố bịch vô liêm sỉ của chế độ lên đến đỉnh điểm khi hội đồng xét xử nghị án chỉ có 15 phút nhưng đọc bản luận tội dài đến 45 phút; khi phiên tòa lại kết thúc vào lúc chiều tối thay vì kéo dài đến hôm sau để luật sư Triệu Quốc Mạnh có giờ bào chữa cho thân chủ Trần Huỳnh Duy Thức và cho chính ông Thức hồi phục sức khỏe mà trả lời; khi quan tòa tuyên những bản án hết sức bất công và vô lý cho 4 con người trẻ tuổi tài cao và rất mực yêu nước thương nòi (không nên đặt vấn đề nặng nhẹ ở đây, vì họ chẳng hề đáng bị tù một ngày nào cả). Đặc biệt là bản án mang tính trả thù đối với doanh nhân Trần Huỳnh Duy Thức vì thái độ bất khuất của ông: đòi thay thế hội đồng xét xử, không nhận bất cứ tội danh nào, khẳng định mọi việc tranh đấu của mình là chính đáng, hợp lòng dân… và theo nhiều nhà bình luận, là vì những bài viết lâu nay của ông tố cáo sự tham nhũng lạm quyền của viên thủ tướng CS.

            Thành ra chẳng lạ gì mà Hội Ân xá Quốc tế đã nhận xét: “Phiên tòa phô bày sự nhạo báng công lý. Phiên xử tước bỏ nhân quyền cơ bản như thông lệ giả định là bị cáo vô tội [cho đến khi chứng minh được là có tội], và quyền được bào chữa”; mà tòa đại sứ Hoa Kỳ đã cho rằng “Những bản án này đi ngược lại Tuyên ngôn Nhân quyền quốc tế, đồng thời đặt ra những câu hỏi bức thiết về sự cam kết cải cách luật pháp và đổi mới của Việt Nam ”; mà đại sứ Đan Mạch nói với các phóng viên: “Có những quan ngại nghiêm trọng về toàn bộ quá trình xét xử”; mà Tổ chức Phóng viên Không biên giới đã gọi các bản án nặng nề này là “cái giá mà những nhà hoạt động phải trả cho hội chứng hoang tưởng của Đảng CSVN, cũng như cho cuộc đấu đá quyền lực nội bộ trong đảng trước kỳ đại hội đảng được tổ chức vào năm tới.”

            Khi một chế độ độc tài, nhất là độc tài CS, hành xử một cách cuồng điên, trong tức tối lồng lộn, vặn vẹo luật pháp, bất chấp công lý, chà đạp sự thật, khinh bỉ nhân dân và coi thường quốc tế, thì chắc chắn nó phải nhận một phản ứng ngược đến từ bên trong lẫn bên ngoài, thì số phận như Ceaucescu đang chờ các thành viên Bộ Chính trị CSVN. Mong rằng họ sẽ sớm tỉnh ngộ để khỏi phải dựa lưng vào tường đá, đối mặt với nhân dân đang sôi sục căm hờn!

            BAN BIÊN TẬP

 

alt
 

***

Hai kịch bản đang chờ đón Trung Cộng và Việt Cộng : Thay đổi hoặc sụp đổ 

Thanh Phương

Nhà ly khai Trung Quốc Ngụy Kinh Sinh(DR)

Nhà ly khai Trung Quốc Ngụy Kinh Sinh
(DR)

Trên đây là nhận xét của nhà ly khai Trung Quốc Ngụy Kinh Sinh trong một bài tham luận đọc tại một cuộc hội thảo ở Los Angeles về nhân quyền và dân chủ ở Trung Quốc và Việt Nam vào tuần trước. Toàn văn bài tham luận này được đăng trên trang web của hãng tin AsiaNews.it ngày 29/1.

Trong một bài tham luận đọc tại một cuộc hội thảo ở Los Angeles về nhân quyền và dân chủ ở Trung Quốc và Việt Nam vào tuần trước, nhà ly khai nổi tiếng Ngụy Kinh Sinh đã so sánh tình hình giữa hai quốc gia. Toàn văn bài tham luận này hôm qua (29/1) đã được đăng trên trang web của hãng tin AsiaNews.it.

Được coi là '' cha đẻ của phong trào dân chủ'' ở Trung Quốc, ông Ngụy Kinh Sinh, hiện sống lưu vong ở Hoa Kỳ, vẫn cực lực phản bác những người cho rằng có thể phát triển kinh tế mà không cần đến dân chủ, nhân quyền.

Trong bài tham luận, ông Ngụy Kinh Sinh nhận định : '' Mặc dầu cả hai nước đều đã chuyển hóa thành những quốc gia tư bản độc quyền, nhưng có những điểm khác với những nước Đông Âu và Nga. Khác biệt lớn nhất đó Trung Quốc và Việt Nam vẫn còn sống dưới chế độ độc đảng. Do không có sự tranh đua trong một thể chế đa đảng, cả hai nước đều không có một môi trường thông thoáng hơn cho ngôn luận và báo chí như ở Đông Âu và Nga''.

Theo ông Ngụy Kinh Sinh, '' Ở Việt Nam và Trung Quốc, phe đối lập rất khó tồn tại trong nước, còn phe đối lập ở hải ngoại thì càng khó mà tham gia vào chuyện chính trị quốc nội.''

Nhà ly khai Ngụy Sinh Sinh lưu ý rằng, các cơ quan an ninh của Đảng nay hoạt động rất hiệu quả, tức là gài người khắp nơi để làm chệch hướng đấu tranh, gây chia rẽ và thậm chí gài bẫy các lực lượng.

Cho nên, rất khó mà có một lực lượng đoàn kết, tổ chức chặt chẽ để thúc đẩy chuyển hóa hay cách mạng.

Hiện nay, theo nhà ly khai Trung Quốc, việc huy động nhân dân chỉ có thể thực hiện được nhờ những công cụ truyền thông đại chúng. Chính vì vậy mà chế độ cộng sản Trung Quốc vẫn nỗ lực ngăn chận thông tin cả trên báo chí lẫn trên mạng Internet.

Mặt khác, theo ông Ngụy Kinh Sinh, do thiếu tôn trọng nhân quyền, việc bóc lột, đàn áp từ các giới quan chức cấu kết với giới doanh nghiệp càng trắng trợn hơn và như vậy càng khiến sự phản kháng mạnh mẽ hơn.

Nhưng cũng do các quan chức cấu kết ngày càng chặt chẽ với giới doanh nghiệp, chính phủ nay không thể đóng vai trò trọng tài phân xử các tranh chấp kinh doanh. Cuộc đấu đá trong nội bộ giới lãnh đạo càng dữ dội hơn bao giờ hết.

Ông Ngụy Kinh Sinh nhắc lại : ''Trong những thập niên qua, môi trường quốc tế đã không thuận lợi cho các lực lượng đối lập ở Trung Quốc và Việt Nam''.

Trong khoảng thời gian đó, phương Tây đã hà hơi tiếp sức cho các nước cộng sản, thi hành những chính sách khoan dung và hoà hoãn đối với các đảng cộng sản, mà các đảng này đã biến thái thành một kiểu tư bản đỏ. Quan hệ giữa khối dân chủ phương Tây với các chế độ độc tài châu Âu, từ đối đầu đã chuyển thành hợp tác. Các lực lượng đối lập Trung Quốc và Việt Nam ở hải ngoại bỗng trở thành những cản ngại dưới con mắt các chính khách những nước dân chủ này.

Nay, theo nhà ly khai Ngụy Kinh Sinh, tình hình đang thay đổi.

Mặc dù chính sách hòa hoãn vẫn chiếm ưu thế, các nền kinh tế phương Tây đang rơi vào suy thoái do đã truyền máu cho các nước cộng sản trong hơn một thập kỷ. Ông Ngụy Kinh Sinh cho rằng các nước phương Tây nay phải từ bỏ chính sách hoà hoãn với chế độ cộng sản, phải trở lại chính sách đối đầu và cạnh tranh, mà trước hết là từ chính sách bảo vệ thị trường.

Nhà ly khai Trung Quốc nhận định, ''sự thay đổi này là yếu tố buộc hệ thống tư bản độc quyền của đảng Cộng sản phải cải tổ hoặc sẽ sụp đổ''. Lực lượng đối lập hải ngoại phải tiếp tục sử dụng truyền thông để thúc đẩy dân chủ và tự do trong nước. Đường lối đấu tranh này, đi kèm với chính sách bảo vệ thị trường của các nước dân chủ sẽ là đối trọng với chủ nghĩa dân tộc mà chắc chắn sẽ bị đảng cộng sản khai thác.