Phiếm Luận

Đảng Cộng Sản Xử Đảng Dân Chủ

 Ngày 1/6/2006, ông Hoàng Minh Chính ra thông báo phục họat đảng Dân chủ Việt Nam . Đảng này được thành lập năm 1944 trong thời kỳ chống Pháp, có lúc đã phát triển đến 3 vạn đảng viên. Đảng quy tụ những người không tin theo chủ nghĩa cộng sản và được xem là đảng anh em với đảng Cộng sản cho đến ngày bị giải tán năm 1988. Đến năm 1992, bằng điều 4 Hiến Pháp, Đảng Cộng sản chính thức tuyên bố chế độ độc quyền tòan trị.

 Đảng Dân Chủ phục họat chủ trương công khai hoạt động, tôn trọng luật pháp, cộng tác và đối thoại với đảng Cộng sản. Trong suốt 3 năm họat động, ông Trần anh Kim và anh Nguyễn Tiến Trung là hai đảng viên được nhiều người biết đến. Anh Nguyễn Tiến Trung khi gia nhập quân đội đã chính thức khai là đảng viên đảng Dân chủ và hãnh diện tuyên bố thi hành nghiã vụ để quân đội trở nên đa đảng.

 Giữa năm 2009, an ninh cộng sản được lệnh “bắt khẩn cấp” một số đảng viên đảng Dân chủ gồm Luật sư Lê công Định, và các ông Trần anh Kim, Trần Huỳnh Duy Thức và Nguyễn Tiến Trung. Một đảng viên khác ông Võ Kevin Huân cũng bị bắt, nhưng nhờ có quốc tịch Hoa Kỳ đã được thả và trục xuất ngay sau khi bị bắt. Riêng trường hợp Luật sư Lê công Định ngay khi bị bắt, ngày 13/6/2009, ông đã bị cả hệ thống truyền thông đảng Cộng sản liên tục công kích và kết án, xem như đầu tầu vụ án.

 Xét ra ông Định một luật sư trẻ, có khả năng tranh tụng quốc tế, có công việc vững chắc, đầy triển vọng tương lai. Ông đã phổ biến một số bài viết ôn hòa nhưng dứt khóat đòi hỏi những thay đổi về chính trị và pháp lý. Nhiều bài được đăng trên các báo phát hành tại Việt Nam . Ông cũng tham gia đòi xét lại vụ nhà cầm quyền cộng sản cho phép Trung Quốc khai thác bauxite Tây Nguyên và tranh luận về chủ quyền của Việt Nam trên hai đảo Hòang Sa và Trường Sa. Ông Định cũng là luật sư bào chữa cho hai Lụât sư Nguyễn văn Đài và Nguyễn thị Công Nhân, đều bị cáo buộc về “âm mưu lật đổ chính quyền”. Trong vụ án này ông Định tuyên bố Nói về dân chủ và nhân quyền không thể bị xem là chống chính quyền trừ phi chính quyền đó chống lại dân chủ.

 Khi dư luận còn đang sôi nổi vì lệnh “bắt khẩn cấp”, ngày 17/6/2009 hình ảnh Lụât sư Lê công Định đọc bản tường trình trước ống kính đã được các đài truyền hình Việt Nam phát đi, được mang lên mạng lưới thông tin tòan cầu (internet) truyền đi khắp năm châu. Báo chí truyền thông đảng Cộng sản lại một lần nữa liên tục công kích và kết án ông.

 Đến ngày 19/8/2009, đảng Cộng Sản cho phát hình "nhận tội", xin "khoan hồng”, tố cáo “âm mưu chống phá của thế lực thù địch” của một lượt 4 đảng viên đảng Dân chủ nêu trên. Vụ án đã nhanh chóng trở thành đề tài tạo dư luận và quan tâm từ mọi tầng lớp dân chúng về hiện tình đất nước. Các quốc gia Tây Phương và Tổ Chức Quốc Tế đồng thanh lên tiếng về việc làm sai trái, khủng bố, đàn áp các tiếng nói ôn hòa, của nhà cầm quyền Việt Nam.

 Chỉ sau đó ít lâu, Đạo diễn Trần Uy, Phó trưởng Ban Thời sự Đài truyền hình Việt Nam, lại bị điều tra vì nghi ngờ đã dàn dựng cho vụ "thú tội" tạo cơ hội để các đảng viên đảng Dân chủ sử dụng truyền hình tuyên truyền về dân chủ, đa nguyên đa đảng, về đảng Dân chủ Việt Nam đến hàng chục triệu người Việt Nam trong, ngoài nước và dư luận quốc tế, gây bất lợi cho chính sách đối ngoại của Việt Nam.

 Ngày 13/10/2009, cơ quan an ninh đã thay đổi tội danh của 4 người từ “tuyên truyền chống nhà nước” như quyết định khởi tố và họ đã nhận, sang tội danh “âm mưu lật đổ chính quyền nhân dân” (điều 79 Luật hình sự). Mức độ hình phạt gia tăng từ cao nhất là 20 năm cho tội “tuyên truyền chống nhà nước” lên tù chung thân hoặc tử hình cho tội “âm mưu lật đổ chính quyền nhân dân”.

 Ngày 23/11/2009, Viện Kiểm Sát hoàn tất một bản Cáo trạng dài 15 trang và giao cho tòa án xét xử. Không biết từ nguồn nào mà ngay sau khi hoàn tất, bản Cáo trạng đã được lưu truyền rộng rãi trên mạng tòan cầu. Tổ chức Quốc Tế và dư luận đặc biệt chú tâm đến bản án tử hình dành cho những người Việt yêu nước, yêu tự do dân chủ. Một bản án đi ngược tiến trình văn minh nhân lọai. Tư cách và chính danh của cái goị là “chính quyền nhân dân” cũng đã được dư luận rộng rãi nhận xét. Ngược lại báo chí truyền thông đảng Cộng sản lại im hơi ngậm tiếng.

 Bản cáo trạng cho thấy chứng cớ chỉ là các tư liệu, các tài liệu được sọan thảo, được thu nhặt, được thông tin và lưu trữ trên máy điện tóan. Bằng chứng và họat động chủ yếu chỉ qua không gian “ảo”, thế mà có thể “lật đổ chính quyền nhân dân” do đảng Cộng sản lãnh đạo. Thì ra đảng này quá sợ truyền thông tự do. Sợ đến nỗi, trước và trong khi xử án, đảng Cộng sản phải nhờ đến cố vấn và chuyên gia Trung quốc tiếp tay liên tục tấn công phá hoại các diễn đàn tự do như Bauxitevietnam, talawas, Vietland, doi-thoai, danlentieng, caotraodanchu, danluan, x-cafevn…

Mặc dầu bị truy tố là "người tổ chức, người xúi giục, người hoạt động đắc lực" cho đảng Dân chủ Việt Nam, trong Bản Cáo Trạng phần Lý Lịch khoản đảng phái chính trị cả bốn ông đều ghi rõ là "Không”. Đúng là chuyện chỉ có thể xẩy ra tại nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam .

 Ngày 28/12/2009, ông Trần Anh Kim bị tòa sơ thẩm tại Thái Bình khép án 5 năm 6 tháng tù giam, mặc dù ông phát biểu trước tòa rằng ông không làm điều gì sai: "Tôi tham gia Đảng Dân chủ Việt Nam và Khối 8406 để đấu tranh cho tự do dân chủ và nhân quyền thông qua đối thoại hòa bình và hình thức bất bạo động."

 Ngày mở phiên tòa chính 20/1/2010, cảnh sát, an ninh và dân quân đã vây kín khu vực quanh trụ sở Tòa án Nhân dân tại Sài Gòn. Trước cổng vào, an ninh kiểm tra chặt chẽ mọi người. Ngay cả phóng viên quốc tế cũng không được mang theo máy ghi âm, điện thoại, máy ảnh, máy quay phim,… chỉ được mang giấy bút. Để chắc ăn an ninh còn đặt thêm hai cổng từ, thường được dùng để khám hành khách tại các sân bay. Hai luật sư thuộc Hội Luật sư Quốc tế cùng thông dịch viên đã bị ngăn trở không được vào tham dự phiên tòa. Phóng viên đài BBC cũng không được phép tham dự. Trong khu vực xét xử, tất cả các phương tiện liên lạc đều bị nhiễu sóng, không thể sử dụng trong suốt thời gian diễn ra phiên xử.

 

 Trong phiên tòa, người thân của các bị cáo, phóng viên ngoại quốc và các nhà ngoại giao không được tham dự trực tiếp. Họ phải theo dõi phiên tòa qua màn hình ở một phòng riêng. Gia đình Nguyễn tiến Trung tố cáo phòng xử đã được nhét kín nhiều đảng viên trong khu phố của họ. Những người này đều được trả 5 mươi ngàn đồng để tham dự phiên tòa. Anh Trung mấy lần quay xuống nhìn quanh có ý tìm cha mẹ, người thân, nhưng không có ai trong phòng xử. Suốt phiên xử, tiếng nói của bốn nhà dân chủ và luật sư biện hộ luôn bị kiểm duyệt không ai nghe thấy. Như vậy đủ thấy mức độ kín đáo của phiên tòa.

 Ngay đầu phiên toà ông Trần Huỳnh Duy Thức đã tố cáo, trong quá trình hỏi cung, ông đã bị truy bức, nhục hình, những điều này đã vi phạm nghiêm trọng Bộ luật tố tụng hình sự. Ông Thức cho rằng tất cả các thành viên hội đồng đều là đảng viên đảng Cộng sản, việc xét xử không thể khách quan, công tâm và yêu cầu được thay toàn bộ hội đồng xét xử. Đề nghị ông Thức đã không được chấp thuận.

 Trước tòa, ông Lê Công Định giải thích đảng Dân chủ Việt Nam mà ông là một thành viên chủ trương đa nguyên đa đảng và muốn mang lại một sự thay đổi trong hệ thống chính trị. Vì Hiến pháp Việt Nam bảo vệ quyền lãnh đạo duy nhất của đảng Cộng sản, cho nên việc ông kêu gọi đa nguyên chính trị, đồng nghĩa với việc thay đổi thể chế, và vì vậy mặc nhiên vi phạm vào Điều 79 Bộ Luật Hình sự. Nói cách khác ông Định nhận vi phạm luật của đảng cầm quyền. Nguyên văn như sau “Thứ nhất xét về hành vi khách quan, luật pháp và hiến pháp của Việt Nam đã quy định và bảo vệ quyền lãnh đạo duy nhất của đảng CSVN đối với nhà nước và xã hội Việt Nam. Cho nên là những lời kêu gọi đa nguyên đa đảng mặc nhiên là muốn thể hiện ý muốn thay đổi thể chế chính trị hiện nay. Và những tổ chức nào chủ trương đa nguyên đa đảng thì như vậy là đương nhiên vi phạm vào điều 79 theo định nghĩa của điều 79 của luật hình sự. Đảng Dân Chủ Việt Nam là một tổ chức có cương lĩnh và mục đích kêu gọi đa nguyên đa đảng như tôi đã trình bày trong phiên xử sáng nay, mà tôi thì tham gia vào tổ chức này cho nên xét về phương diện hành vi khách quan là tôi đã vi phạm điều 79 của bộ luật hình sự”. Ông Định cũng tuyên bố “chưa đóng góp được gì nhiều cho phong trào dân chủ”.

 Phiên tòa bỏ qua một yếu tố quan trọng: Ông Định đã tham gia đòi xét lại vụ nhà cầm quyền cộng sản cho phép Trung Quốc khai thác bauxite Tây Nguyên và tranh luận về chủ quyền của Việt Nam trên hai đảo Hòang Sa và Trường Sa. Trước đây hai tướng Vũ Hải Triều và Hoàng Kông Tư của công an Việt Nam, trước báo chí truyền thông tuyên bố ông Định bị bắt vì lý do nêu trên. Với tầng lớp cầm quyền cũng có thể đây là tội nặng nhất.

 Anh Nguyễn Tiến Trung cũng xác nhận tham gia Đảng Dân chủ và sáng lập Tập hợp Thanh niên Dân chủ. Anh Trung nhận thức rằng: để đất nước nhanh chóng phát triển thì phải có dân chủ, đa đảng, do vậy anh muốn đóng góp sức mình cho đất nước. Cũng như luật sư Lê Công Định, anh Trung nhận làm như vậy là vi phạm vào Điều 79 Bộ Luật Hình sự.

 Trước tòa Luật sư Đoàn Thái Duyên Hải cho biết anh Trung không biết các ông Nguyễn Sỹ Bình, Lê Công Định và Trần Huỳnh Duy Thức bàn bạc với nhau điều gì. Anh chỉ giới thiệu 3 người với nhau qua điện thư. Còn Tập hợp Thanh niên Dân chủ không có tổ chức chặt chẽ, vì họ cũng chỉ trao đổi với nhau qua các điện thư. Nói cách khác mọi việc anh Trung làm đều qua không gian ảo.

 Ông Lê Thăng Long nhận tham gia “nhóm nghiên cứu Chấn” gồm 4 người: ông Trần Huỳnh Duy Thức, ông Lê Thăng Long, bà Lê Thị Thu Thu và bà Trần Thị Thu. Nhóm này chủ yếu nghiên cứu sự phát triển kinh tế, chính trị, xã hội của đất nước, nhằm giúp các Cơ quan Nhà nước, tìm giải pháp khắc phục khủng hoảng kinh tế nếu xảy ra và để sửa sọan việc phát triển đất nước trong tương lai,… “Chấn kế” chỉ có mục đích làm sao biến khủng hoảng thành cơ hội phát triển đất nước và dùng chính “Đoài” (đảng viên đảng Cộng sản) để thay đổi tình hình. Nhóm này không phải là một tổ chức vì không có cương lĩnh, điều lệ, chương trình hành động.

 Phóng viên đài Á Châu Tự Do, ông Trần Văn cho biết nhiều lần ông Lê Thăng Long đã làm nhiều người cười ồ vì những câu trả lời dí dỏm. Chẳng hạn ông đã “khen” Hội đồng xét xử “hay” khi hỏi vì sao ông nhận tội và giải thích sở dĩ ông làm điều đó bởi trong tù, cơ quan an ninh điều tra đã truy bức, dùng nhục hình, khủng bố tinh thần của ông. Ông yêu cầu Hội đồng xét xử xem xét, xử lý hành vi đó của các điều tra viên. Ông Long cũng được Hội đồng xét xử nhắc nhở rằng, “ông là thành viên trong một gia đình có truyền thống cách mạng lâu đời” và ông Long tiếp tục làm người khác cười khi ông trả lời rằng “trước nay, ông vẫn giữ truyền thống đó”. Ông Long xác nhận không làm gì vi phạm pháp luật và yêu cầu Hội Đồng xét xử không được suy diễn tùy tiện.

 Ông Trần Huỳnh Duy Thức nhận có thành lập “Nhóm nghiên cứu Chấn”. Ông Thức cho biết khi thấy đất nước gặp nguy cơ lớn việc nước là trách nhiệm của mọi công dân, chứ không phải chỉ có những người lãnh đạo đảng Cộng sản mới được tham gia vào việc nước. Ông Thức nhận có làm bài thơ “Tuyên ngôn Lạc Hồng” gồm 4 câu tứ tuyệt có nội dung mơ ước về tương lai của dân tộc, chứ không soạn thảo “Tuyên ngôn Lạc Hồng” như cáo trạng đã nêu. Ông Thức nhận chỉ quen ông Nguyễn Sỹ Bình qua điện thư giới thiệu của anh Nguyễn Tiến Trung và phủ nhận là đảng viên đảng Dân chủ. Ông bác bỏ toàn bộ bản Cáo trạng, vì cho rằng nó hoàn toàn viết theo ý của Cơ quan an ninh điều tra và Bản Luận tội của Viện Kiểm sát cũng được viết trước, không căn cứ vào diễn biến của phiên tòa. Khi luật sư Triệu Quốc Mạnh nói, trong phòng riêng và qua màn hình, không ai nghe thấy gì. Chỉ thấy, Luật sư Mạnh và ông Thức thường bị chủ tọa ngắt lời, không cho nói.

 Phiên tòa cũng có một số nhân chứng như ông Lê Công Tâm, bà Bùi Thị Phương, bà Lê Thị Thu Thu, bà Trần Thị Thu. Các nhân chứng hầu như đều phủ nhận các điều tòa cáo buột cho hai ông Trần Huỳnh Duy Thức và Lê Thăng Long.

 Phiên tòa kết thúc vào cuối ngày. Ông Trần Huỳnh Duy Thức bị kết án 16 năm tù và 4 năm quản chế. Anh Nguyễn Tiến Trung 7 năm tù và 3 năm quản chế. Luật sư Lê Công Định và ông Lê Thăng Long mỗi người 5 năm tù và 3 năm quản chế.

 Điều 79, Bộ Luật Hình sự (BLHS) quy định: “Người nào hoạt động thành lập hoặc tham gia tổ chức nhằm lật đổ chính quyền nhân dân thì bị phạt như sau: Khỏan 1. Người tổ chức, người xúi giục, người hoạt động đắc lực hoặc gây hậu quả nghiêm trọng, thì bị phạt tù từ mười hai năm đến hai mươi năm, tù chung thân hoặc tử hình. Khỏan 2. Người đồng phạm khác thì bị phạt tù từ năm năm đến mười lăm năm. Theo cáo trạng luật sư Lê công Định và anh Nguyễn tiến Trung bị truy tố theo khỏan 1 “bị phạt tù từ mười hai năm chẳng biết vì lý do gì lại trở thành “người đồng phạm” với khép án 5 năm và 7 năm. Đảng Cộng sản đã chơi lại không dám thẳng tay, vì sao vậy ? Trong khi đó Viện Kiểm Sát đề nghị xử ông Trần Huỳnh Duy Thức từ 12-13 năm lại được các đảng viên đảng Cộng sản nâng lên thành 16 năm. Có lẽ do hành động khí khái của ông đã chọc giận các quan tòa cộng sản.

Cũng vậy phải có lý do khi bắt đầu vụ án rất ồn ào thế nhưng khi xử lại rất qua loa, vội vã và kín đáo. Trong thời Cải Cách Ruộng Đất, các cuộc đấu đều được sửa sọan chu đáo. Cuộc đấu nào không thành vì một lý do gì đó đều được đem ra đấu lại. Có so sánh như thế mới nhận ra hiện tại và tương lai của đảng Cộng sản Việt Nam.

 Phiên tòa kết thúc, nhưng vụ án lại chỉ mới bắt đầu. Giới truyền thông trong nước dường như tìm cách tránh né đưa tin. Giới truyền thông tự do hiểu thêm và đồng tình với cả năm nhà dân chủ. Dư luận trong và ngòai nước đều nhận ra vụ án chỉ là trong một quá trình trấn áp khủng bố của đảng Cộng sản trước Đại hội lần này. Giới ngọai giao, tổ chức quốc tế và truyền thông quốc tế thì đồng lọat lên tiếng tố cáo và tẩy chay hành động thiếu văn minh lội ngược dòng thời đại của đảng Cộng sản Việt Nam.

 Chỉ một ngày sau phiên tòa, bà Hillary Clinton, Ngoại trưởng Hoa Kỳ đã trình bày quan điểm của chính phủ Hoa Kỳ về “Tự do trên Internet”. Bà lên án việc kiểm duyệt Internet, hạn chế quyền tự do thông tin kêu gọi các công ty của Hoa Kỳ đừng hỗ trợ việc kiểm duyệt Internet. Cũng theo bà, cần phải có biện pháp trừng phạt những quốc gia và những cá nhân thực hiện các cuộc tấn công trên Internet. Bà kêu gọi giới lãnh đạo Việt Nam hãy thảo luận với những người bất đồng quan điểm, đối thoại với các blogger. Dưới nhãn quan của bà tất cả các nhà dân chủ đang trong lao tù cộng sản chỉ là các blogger. Người viết xin mở rộng đề tài này trong một bài viết khác.

 Nhìn chung, trong phiên tòa vừa qua, bốn nhà dân chủ đều thuộc thế hệ trẻ, có tài năng, thuộc tầng lớp qúy tộc cộng sản và được đảng Cộng sản ưu đãi. Nhờ nhận ra bản chất của chế độ cộng sản, họ đã dấn thân cho tương lai dân tộc. Lẽ dĩ nhiên mỗi người là một cá thể độc lập, trên con đường chung mỗi cá nhân đã hành động khác nhau. Không phải chỉ riêng 4 người nói trên, còn hàng ngàn những người trẻ đã đang và sẽ tiếp tục dấn thân. Một Việt Nam Tự Do cần hằng ngàn vị lãnh đạo đất nước giữ các vai trò khác nhau. Người dân sẽ cứu xét và chọn lựa những người lãnh đạo tương lai từ tập thể đấu tranh này. Tuổi trẻ là gường cột là tương lai của Tổ Quốc Việt Nam .

 Nguyễn Quang Duy

Melbourne, Úc Đại Lợi

27/1/2010

 Tài liệu tham khảo chính

 Nguyễn Mai Hồng, Phóng Viên Dân Chủ Việt Nam, Tường thuật chi tiết diễn biến phiên tòa xét xử 4 nhà hoạt động dân chủ

                                                ****

Việt cộng đào tạo hàng trăm sư quốc doanh để xâm nhập các chùa ở Mỹ và Úc

 

PARIS, ngày 28.1.2010 (PTTPGQT) - Luật sư Scott Johnson, có văn phòng luật sư tại thành phố Perth, miền Tây Úc Đại lợi, vừa lên tiếng báo động sự xâm nhập cộng sản vào Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất (GHPGVNTN) ở hải ngoại nhằm tiêu diệt giáo hội, mà cuộc thử nghiệm đang thi hành tại Úc Đại Lợi và Hoa Kỳ.

Bài báo có tên “Trận chiến âm thầm chống Phật tử hải ngoại của Hà Nội” (Vietnam’s Covert War Against Overseas Buddhists) vừa được đăng hôm 26.1.2010 trên tuần báo The Epoch Times bằng 17 thứ tiếng trong 30 quốc gia với số phát hành một triệu bản. Sau khi được đăng tải, nhiều Trang nhà trên thế giới đã lấy lại bài viết truyền đi khắp nơi.

Luật sư Scott còn là nhà văn và hoạt động nhân quyền cho những vấn đề tại Đông Nam Á. Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế xin dịch bài viết dưới đây để cống hiến bạn đọc về một nan đề nóng bỏng gây xáo trộn đời sống người Phật tử ở hải ngoại sau Giáo chỉ số 9 Cứu khốn Trừ nguy của Đức cố Tăng thống Thích Huyền Quang ban hành cuối năm 2007. Giáo chỉ như  tấm kính chiếu yêu làm cho bọn tà đạo giẫy nẩy ba hoa qua hàng chục bài viết nặc danh đánh phá hàng giáo phẩm lãnh đạo GHPGVNTN  - những bài viết hạ cấp theo lý luận thây ma và ngôn ngữ chợ Cầu Muối.

 

 

Trận chiến âm thầm chống Phật tử hải ngoại của Hà Nội


Bài viết của Luật sư Scott Johnson

Tại Việt Nam hàng trăm nhà sư (quốc doanh) được đào luyện để xâm nhập các chùa ở hải ngoại nhằm tiêu diệt Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất

Từ nhiều thập niên, vừa công khai vừa giấu giếm Việt Nam mở cuộc chiến chống lại Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất.

Năm 1981, nhà cầm quyền chính thức đặt Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất (GHPGVNTN) ra ngoài vòng pháp luật, là tổ chức tôn giáo lâu đời nhất của xứ sở.

Những người Cộng sản tấn công vào truyền thống Phật giáo có 2000 năm lịch sử và dựng lên Giáo hội Phật giáo Nhà nước. Những ai không chịu thần phục giáo phái mới này đều bị bắt giam, tra tấn và có khi bị thảm sát.

Nhà lãnh đạo tinh thần hiện nay được đề cử ứng viên Giải Nobel Hoà bình là Đại lão Hoà thượng Thích Quảng Độ đã trải qua 26 năm quản thúc tại Việt Nam.

Khởi sự đấu tranh mấy mươi năm trước, khi ngài còn là một tăng sĩ trẻ chứng kiến cảnh cộng sản hành quyết bổn sư ngài. Do nhận thức trái chống với ý thức hệ Cộng sản, nên Hoà thượng Quảng Độ cùng với Phật giáo đồ trở thành bia đích đàn áp của Cộng sản trong cũng như ngoài nước.
 

alt
BỊ ĐÀN ÁP : Tăng sĩ Phật giáo, TT Thích Phước Nhơn, ôm chiếc đầu Phật
tại ngôi chùa của ngài ở Manrangaroo, Tây Úc, tháng giêng 2010.
Thượng tọa tin rằng Hà Nội giật dây cuộc tấn công phá hoại. (hình Scott Johnson chụp).


Chỉ vài ngày sau khi chư Tăng ở ngôi chùa [Pháp Quang]  tại Tây Úc tố cáo chính sách đàn áp tôn giáo của Hà Nội, thì những tượng Phật bị đập phá gãy đầu. Sự kiện này xẩy ra vào tháng 10 và tháng 11 năm 2009.

Sự mạo phạm đầu tiên xẩy ra sau khi Viện chủ [chùa Phổ Quang] là vị Đại diện GHPGVNTN tại Úc Đại lợi sang Los Angeles, Hoa Kỳ, dự Đại hội Phật giáo, mà Quyết nghị Đại hội quyết tâm chống đối kế hoạch Hà Nội tiêu diệt Giáo hội.

Sự mạo phạm lần thứ hai xẩy ra khi Thượng tọa Viện chủ tổ chức cho Phái đoàn Văn phòng II Viện Hóa Đạo đến gặp chính phủ và Quốc hội Úc Đại Lợi tại thủ đô Canberra. Cuộc gặp gỡ này nhằm báo động về sự đàn áp tôn giáo của nhà cầm quyền Hà Nội để chuẩn bị cho cuộc đối thoại nhân quyền giữa hai chính phủ Úc – Việt Nam vào tháng 12.

Do đó, việc quá rõ là những lần đập gãy đầu tượng Phật nhằm cảnh cáo Phật giáo đồ tại Úc. Đối với Hà Nội hậu quả của việc Phật giáo đồ nói lên các vi phạm nhân quyền là một tác động địa chính, vì chế độ độc đoán của Hà Nội sẽ càng bị áp lực thế giới đòi hỏi phải chấm dứt đàn áp tôn giáo.

Năm 2004 lần đầu tiên Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ đặt Việt Nam vào danh sách các quốc gia đàn áp tôn giáo cần đặc biệt quan tâm, danh sách CPC, vào danh sách này là sẽ bị chế tài kinh tế, vì lý do này mà Hà Nội tìm mọi cách bóp nghẹt những phê phán, chỉ trích.

Tuy nhiên Hà Nội và Hoa Thịnh Đốn đã chấp thuận cho việc cải cách vào năm 2006, nên Việt Nam được rút tên khỏi danh sách CPC. Thế nhưng sau khi được rút tên khỏi danh sách CPC, Việt Nam chẳng bao giờ thực hiện các lời hứa cải cách. Thực tế là Việt Nam vẫn gia tăng đàn áp, khiến cho Tổ chức Theo dõi Nhân quyền (Human Rights Watch) phải lên tiếng tố cáo Việt Nam “phát động đàn áp thẳng tay như chưa từng đối với các nhà bất đồng chính kiến suốt 20 năm trời”.

Từ đó, biết bao lời kêu gọi, như của Ủy hội Hoa Kỳ Bảo vệ Tự do Tôn giáo trên Thế giới đặt Việt Nam trở lại danh sách các quốc gia đàn áp tôn giáo cần đặc biệt quan tâm, chẳng ai chịu nghe.

Hôm nay, Hà Nội dường như thay đổi chiến thuật công an trong cơ cấu đàn áp tôn giáo một cách âm thầm. Cơ cấu âm thầm này phát triển cái gọi là “hợp pháp” hóa các giáo hội, song song với việc đàn áp các giáo hội “bất hợp pháp” là những giáo hội không chịu sự kiểm soát của cộng sản. Những nhóm tôn giáo trên toàn quốc  - Phật giáo, người Thượng và Hmong Thiên chúa giáo, Công giáo, Hòa Hảo, Cao Đài, cùng với những nhà bất đồng chính kiến như các luật sư dân chủ, nhà báo, nhà làm bloggers -  tất cả đang phải đối diện với những biện pháp áp bức.

Dự tính của Hà Nội là thực hiện chính sách “chia để trị” bằng cách xâm nhập các cộng đồng ly khai ở hải ngoại.

 

alt
ĐƯƠNG ĐẦU ĐỨNG VỮNG : Penelope Faulkner, người phát ngôn cho
Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế có trụ sở tại Paris, nói lên sự chống đối
đàn áp Phật giáo, tôn giáo của đại đa số tại Việt Nam, trong chuyến
thuyết trình tại Úc Đại Lợi tháng 6.2009.


Chính sách chỉ đạo bí mật của Hà Nội

Tuy khó tin nhưng lại hiển nhiên, là chính sách đàn áp của Hà Nội được viết ra văn bản. Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế có trụ sở ở Paris thủ đắc tài liệu mật qua đó công an chỉ thị đánh vào giới ly khai hải ngoại.

Ông Võ Văn Ái, Phát ngôn nhân của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất đã chứng thực trước Quốc hội Hoa Kỳ về sự kiện này. Điều trần trước Ủy ban Đối ngoại Quốc hội Hoa Kỳ ngày 20.6.2005 ông Ái đã dẫn giải minh bạch lệnh của công an Việt Nam “xóa bỏ tổ chức Giáo hội Phật giáo Ấn Quang”.

Giáo hội Phật giáo Ấn Quang là từ ngữ Hà Nội ám chỉ Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất, và những chỉ thị mật được Viện Khoa học Công an ở Hà Nội tập trung qua tài liệu “Về Tôn giáo và đấu tranh chống hoạt động lợi dụng tôn giáo – Tài liệu tham khảo, lưu hành nội bộ ngành Công an nhân dân”.

Bà Penelope Faulkner, người hoạt động lâu năm tại Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế, cho biết chỉ thị mật nhằm huấn luyện cán bộ đảng và công an các cấp, để “chống đối, đàn áp, cô lập, phân hóa” hàng giáo phẩm lãnh đạo GHPGVNTN. Bà nhận định rằng “Những chỉ thị này nhằm huấn luyện bọn “đặc tình” xâm nhập GHPGVNTN, công tác của chúng không chỉ báo cáo các hoạt động của GHPGVNTN, mà cốt gây ly gián, phản chống trong nội bộ nhằm suy yếu giáo hội tự bên trong”.

Theo bà Faulkner, những tên “đặc tình” này đang gia tăng hoạt động hải ngoại của chúng tại Úc Đại Lợi như một trắc nghiệm trong chiến lược của chúng.

Úc Đại Lợi – Một trường hợp trắc nghiệm

Bà Faulkner cho biết Hà Nội đang dàn dựng những tổ chức “bình phong” thân chính với mục tiêu làm suy yếu các cộng đồng tôn giáo và các nhà hoạt động dân chủ. Hà Nội đã gửi hàng trăm nhà sư “nhà nước” đến Úc Đại Lợi và Hoa Kỳ.

Một trong những bộ phận chủ yếu đánh phá GHPGVNTN được thành lập qua một cuộc họp ngày 1.1.2009 ở Sydney, Úc Đại Lợi. Bình phong này hình thành dưới tên “Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất Liên châu”.

Bà Faulkner cho biết mánh khóe của những bình phong này “là không công khai đề bạt cộng sản, nhưng chỉ muốn thúc đẩy Phật tử chớ tham gia chính trị, chỉ nên tụng kinh niệm Phật và gửi tiền về giúp Việt Nam, và đừng dấn thân trong phong trào đòi hỏi cho tự do tôn giáo và nhân quyền”.

Bà Faulkner không còn nghi ngờ gì nữa về quyết tâm của Hà Nội nhằm khuất phục cộng đồng Phật giáo ở hải ngoại và bà dẫn trích những chỉ thị mật cho nhà cầm quyền Việt Nam phải “có hành động ngăn chặn các nước phương Tây thanh tra nhân quyền” tại Việt Nam.

Chỉ thị nhận định rằng “Chúng tôi kêu gọi Bộ Chính trị điều hướng các hoạt động giữa Ban Tuyên truyền và Dân vận của Đảng Cộng sản Việt Nam, bộ Nội vụ, bộ Ngoại giao, ban Tôn giáo chính phủ, và Ủy ban về Người Việt Nam ở nước ngoài cùng chung thực hiện chính sách này”.

Hôm 26.11.2009, một thành viên thuộc Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất Liên châu, một nhà sư Việt Nam có chùa ở Sydney, được nhìn thấy tại Quốc hội Úc Đại Lợi ở thủ đô Canberra, nói chuyện với nhóm chừng một tá sĩ quan công an Việt Nam. Cùng ngày này Phái đoàn Văn phòng II Viện Hóa Đạo đến gặp gỡ chính quyền Úc.

Một vài ngày sau, ngôi chùa [Phổ Quang] của GHPGVNTN ở Tây Úc bị mạo phạm.

Bà Faulkner là thành viên của Phái đoàn GHPGVNTN, xác nhận những sĩ quan công an này có thể đã đến Quốc hội Úc trong một chuyến công tác ngoại giao nào đó, bà chắc chắn rằng nhóm công an này đã báo cáo về Hà Nội về sự kiện gặp thấy phái đoàn Phật giáo.

Bà cũng đoan quyết sự mạo phạm ngôi chùa ở Tây Úc không là chuyện ngẫu nhiên.

Vào tháng giêng 2010 người viết bài này đến thăm ngôi chùa ở thành phố Perth, miền Tây Úc đại Lợi, và đã hầu chuyện với ngài viện chủ, Thượng tọa Thích Phước Nhơn. Thượng tọa ôm một trong hai chiếc đầu tượng Phật bị gãy, và nói rằng Hà Nội âm mưu tiêu diệt Giáo hội mà ngài là thành viên. Thượng tọa Phước Nhơn cũng cho biết rằng trong năm 2009 một phong thư gửi tới ngài với một tờ giấy vàng mã. Loại giấy truyền thống dùng đốt khi cúng người chết, và Thượng tọa giải thích ý nghĩa của bức thư là “lời hăm dọa tử hình”.

Thượng tọa cũng cho biết nhiều thành viên thuộc GHPGVNTN ở hai thành phố Sydney và Melbourne cũng đã nhận nhiều cú điện thoại hăm dọa.

Thượng tọa Thích Phước Nhơn nói rằng tượng Phật đang được tu bổ.
(Bản dịch của Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế)
...

                                                             ++++

Trước 9 giờ và sau 9 giờ

 
Hôm nay, 28 tháng 01 năm 2010, giáo sư Nguyễn Huệ Chi của chúng ta sẽ "làm việc" nốt một buổi cuối cùng, dứt khoát là cuối cùng đấy nhé, vì chiều hôm qua "các anh ấy" đã hẹn rồi, hẹn hò thân tình, lại còn pha trò cho thân tình thêm, để chuẩn bị cho cuộc hội ngộ cuối cùng sẽ phải thân tình hơn nữa. Một đồng chí dặn dò Huệ Chi trong nụ cười: "Thôi bác về, chiều mai một giờ ta gặp nhau, sáng mai bác vui vẻ đi, nhưng vui vẻ ở chỗ nào đó không có bác gái ấy nha … "

Các đồng chí A B C bây giờ cũng vui tính thật đấy! Mà tôi đoán định cũng chẳng mấy sai. Cách nay chừng mươi hôm, tôi có bảo Huệ Chi rằng, "trong cái cơ quan to nhất cả nước này, thì bộ phận ấy có học hơn cả, và chắc chắn là nó trong sạch hơn nhiều bộ phận khác". Huệ Chi liền gân cổ cãi, rất chi là cụ đồ Nho, "thì tôi bao giờ chẳng lịch sự hòa nhã với họ?" Thì vưỡn! Nào tôi có nói gì trách cứ ông!


Chỉ thấy tội nghiệp các đồng chí ấy, cứ phải hoạt động trong cảnh tiến thoái lưỡng nan. Nhân có câu chuyện thời sự, kể lại một cảnh tiến thoái lưỡng nan mới xảy ra với các đồng chí khác sáng hôm qua 27 tháng 01 năm 2010 đã, thì sẽ hiểu các đồng chí này.

Sáng hôm qua, 9 giờ, mấy "đồng chí khác" hùng hùng hổ hổ kéo tới phá tường rào nhà tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ. Chủ tịch Phường dám gọi bà Dương Hà, vợ luật gia Hà Vũ là "mày", "Mày có mở cửa không? Mày có còn muốn làm luật nữa không hả?" Đó là hồi 9 giờ sáng. Liền đó là đập là phá là bầy bẩn tanh bành vào ngôi nhà vốn là của hai nhà thơ cách nay gần thế kỷ vẫn tự ví tình bạn của họ như "con tầu say" của Verlaine và Rimbaud, và làm bẩn có bài bản theo đúng tinh thần một quan lệnh gọi tên là "cưỡng chế".

Ấy thế rồi, đến tối thì tình hình khác hẳn. Cứ như có phép lạ từ trên trời rơi xuống. Chỉ vì hồi chiều, lại đã có một đoàn công nhân tới "cưỡng chế" ngược: họ khênh đến một cái hàng rào đã hàn sẵn và sơn sẵn để lắp vào chỗ hồi 9 giờ sáng họ mới phá cái tường ngăn. Sau đó họ rút đi, và theo lời kể của Cù Huy Hà Vũ qua điện thoại, "bây giờ sạch sẽ quá đi, chúng nó dọn từng mẩu rác, nhà em có lẽ còn lâu mới phải quét sân quét vườn!" 

Những cảnh ngộ dở khóc dở cười như vậy trong một xã hội đều được gọi là hiện tượng tiến thoái lưỡng nan. Có điều là nguyên nhân của hiện tượng đó không dễ gì tìm ra. Nó đem lại vênh vang cho những người thừa hành tầm cỡ củ chuối như ông chủ tịch phường loại Một của thủ đô bằng cái lệnh ban ra trước 9 giờ sáng ngỡ đâu có thể ăn sống nuốt tươi con người cương trực có tên Cù Huy Hà Vũ; và nó đem lại cảnh dở khóc dở cười cũng cho ông chủ tịch phường đó khi lệnh ban ra sau 9 giờ lại biến sân vườn nhà Hà Vũ thành … cái vườn hoa bé bé xinh xinh theo hình ảnh cái vườn hoa to to nào đó (mặc cho nó có thể vắng vẻ … như nhà thờ bà Đanh!).

Chuyện với giáo sư Huệ Chi cũng thế thôi. Cũng một phạm trù, may mà được thực thi bằng những con người kiểu khác. Thế thôi. Công việc ở cái bộ phận những con người "có học hơn cả" của tổng thể ấy, vì nó phải đương đầu với những bộ óc chứ không với những hành vi trong cơn say, mà cái bộ phận đó "chắc chắn là trong sạch hơn cả" cũng trong cái tổng thể ấy, vì nó không phải làm công việc bắn tốc độ hoặc khám những bàn tay bẩn của bọn móc túi ở bến xe. Và để mỗi lần có nổi một ý kiến "tham mưu" với những ai ra lệnh cho họ, thì đó là một lần họ phải vật vã vì những cái lập trường khác nhau như trước và sau thời khắc 9 giờ sáng (giờ Cù Huy Hà Vũ ngày 27 tháng 01 năm 2010).

Nhưng xin bạn đọc đừng vội lạc quan: một giờ chiều nay, chưa chắc đã xong xuôi mọi việc với Nguyễn Huệ Chi đâu đấy! Vì cái gốc của vấn đề đã xong đâu? Huệ Chi đại diện cho những người có học và yêu nước muốn đem lại hạnh phúc, phồn vinh và ổn định thực sự cho đất nước. Bát họ ngừng thở sao được? Mà cũng không tìm đâu ra chứng cứ cho thấy thở là tội phạm. Một phía bên kia, tội nghiệp những con người thông thái và trong sạch, họ phải chịu áp lực của những mệnh lệnh trái chiều, trước và sau 9 giờ đã có thể khác nhau. Huệ Chi có thể thông cảm, nhưng chắc là không thỏa hiệp. Muốn xong xuôi hoàn toàn mọi sự, chỉ có một và một giải pháp, đó là hành xử theo quy chế và đạo đức của xã hội dân sự, đó là hành xử theo những quy định của một quốc gia pháp quyền.

Hãy nhìn quanh mà coi: còn ở nơi đâu như Hoa Kỳ trong cơn lúng túng tưởng chừng như sắp chết trong tiến thoái lưỡng nan như hồi một ông Tổng thống đẹp trai và đầy tài năng bị đem ra luận tội? Ấy thế nhưng, vì người ta có pháp chế đàng hoàng và thành nền nếp, nên việc nào đi việc nấy, Công an thì chỉ có việc tìm chứng cứ tội phạm mà kết tội, Tòa án thì cứ y theo chứng cứ mà xử, và bộ phận thứ Ba còn lại cứ mọi việc hàng ngày mà điều hành.

Sự ổn định của một đất nước không nhờ "bàn tay sắt" mà nhờ sự hoạt động nhịp nhàng của nền dân chủ. Không nơi nào chính phủ bị lật đổ nhiều như ở nước Italia, nước Nhật Bản, nhưng thử xem nhân dân các nước đó có phải ngửa tay hành khất mẩu viện trợ không hoàn lại nào không? Và thử coi một vài quốc gia "ổn định" đến mọc rêu đâu đây, thử coi họ đã khiến cho dân nước họ xứng đáng là cái thân phận gì trong thế giới hiện đại này?

Một xã hội dân sự, một quốc gia pháp quyền sẽ giúp cho con người tránh được cảnh tiến thoái lưỡng nan khi trước 9 giờ sáng và sau 9 giờ sáng là hai chiến lược, là hai đường lối, là hai ý thích … và chẳng có một kẻ nào chịu trách nhiệm hết!

Bài đã dài, tôi phải chấm hết thôi, để còn ra nghe diễn văn đầu năm của ông Obama đây. Và sẽ ngồi nghe thêm cả cái phần ông tổng thống Obama buộc các ông Đảng Cộng Hòa phải trả lời, rõ hay! (Lưu ý, đảng Cộng Hòa Mỹ có biệt danh rất hoành tráng nhé: Đảng GOP, tức Great Old Party, dịch nịnh là Đảng Tuổi tác cao Công tích lớn). Để xem chàng trai Obama vần con voi Cộng Hòa ra sao…

Hà Nội, 28-01-2010

Pháp Luật, Cường Quyền và Bạo Lực

Hoa Thịnh Đốn.-  Qua nhiều sự việc xẩy ra ở Việt Nam từ khi xẩy ra vụ  người dân giáo xứ Thái Hà nổi lên đấu tranh đòi đất ở số 178 Nguyễn Lương Bằng,  quận Đống Đa, Hà Nội  năm 2009 cho đến vụ “nhà nước”  Phường  vô cớ gây sự rồi phá phách sự an vui của gia đình Tiến sỹ Luật Cù Huy Hà Vũ ở ngay giữa Thủ đô ngàn năm văn vật Hà Nội ngày 27-1-2010 cho thấy luật pháp, cường quyền và bạo lực đã pha trộn thành đống bùn đen vẩy vào mặt chế độ cầm quyền.

Chuyện Gia Đình Họ Cù

Trước hết hãy nghe Nhà văn, Nhà giáo Phạm Tòan nói về chuyện “dở người dở ngợm” xẩy ra cho gia đình Tiến sỹ Cù Huy Hà Vũ, con Nhà thơ Huy Cận và cháu ruột Nhà thơ Xuân Diệu :Hồi 8 giờ 30 phút sáng nay, 27 tháng 01 năm 2010, chủ tịch Ủy ban nhân dân phường Điện Biên Phủ quận Ba Đình, Hà Nội, Lê Văn Định hung hổ dẫn đầu một lực lượng gồm cả công an áo xanh, dân phòng áo đen… đến 24 Điện Biên Phủ, nhà ở của gia đình Tiến sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ, gọi là để "cưỡng chế" bức tường rào!

Ngày 15-9-2009, trong vườn nhà TS Hà Vũ có hai cây bị bão trốc rễ đè sập tường rào. Ngay sau đó để bảo vệ tính mạng và tài sản của gia đình nên vợ chồng TS Hà Vũ đã khẩn cấp xây lại phần tường rào bị sập. Vậy lẽ thường là nếu không giúp đỡ được khổ chủ thì chính quyền chí ít cũng phải động viên người dân mau chóng khắc phục hậu quả thiên tai mới phải, đằng này... Bị người nhà TS Hà Vũ phẫn nộ hỏi riết nguyên do, ông Nguyễn Trọng Khanh, phó Chủ tịch UBND phường Điện Biên cực chẳng đã phải toạc móng heo: "Chúng tôi cũng chẳng muốn làm, nhưng đây là chỉ đạo của Thủ tướng !" (Trích Website Bauxite Việt Nam, 27-01-2010).


Thế rồi, Nhà văn Phạm Tòan, người đã cùng với  các ông Giáo sư Nguyễn Huệ Chi và Giáo sư Tiến sỹ Nguyễn Thế Hùng đứng ra phát động phong trào lấy chữ ký chống Nhà nước để cho Tầu vào khai thác Bauxite ở Tây Nguyên hồi năm 2009 phê thêm : “ À ra thế! Ông Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng “phục thù” TS Cù Huy Hà Vũ do ngày 11 tháng 6 năm ngoái TS đã vác đơn kiện thẳng ông Thủ tướng ra Tòa do đã ra quyết định cho khai thác bauxite tại Tây Nguyên trái Hiến pháp và pháp luật, một sự kiện “vô tiền khoáng hậu” trong thế giới các quốc gia cộng sản!

Nhưng câu chuyện không dừng lại “xơi nước” ở đây.

Trước sự việc “tai bay vạ gió” này, theo lời Nhà văn Phạm Tòan loan báo thì hai anh em Cù Huy Hà Vũ và Cù Thị Xuân Bích đã “tốc” thẳng tới nơi làm việc của Tổng Bí thư Đảng Nông Đức Mạnh và Chủ tịch Nước Nguyễn Minh Triết để trực tiếp đâm đơn tố cáo đòi nghiêm trị theo pháp luật hành vi “phục thù” bất chấp pháp luật được thực hiện bởi chính quyền phường Điện Biên.”

Trong đơn, hai anh em nhà họ Cù kể : “ Vào hồi 23 giờ ngày 15/9/2009, mưa to gió lớn đã làm đổ một cây gió và một cây đùng đình trồng trong sân vườn nhà chúng tôi và hai cây này đã đè sập tường rào nhà chúng tôi và gia đình chúng tôi đã phải nhanh chóng xây lại tường rào (ảnh đính kèm) để không những bảo vệ tài sản và tính mạng của gia đình chúng tôi mà còn bảo vệ di sản văn hoá của Cố Nhà thơ Xuân Diệu và Cố Nhà thơ Huy Cận là hai danh nhân văn hoá được Đảng cộng sản và Nhà nước Việt Nam tôn vinh bằng Giải thưởng Hồ Chí Minh (đợt I).

Vậy mà Chủ tịch UBND phường Điện Biên phối hợp với Công an phường Điện Biên cho người đập phá tường rào của nhà chúng tôi vào sáng nay, 27/01/2010 (đính kèm Thông báo của UBND phường Điện Biên nhét vào cửa nhà chúng tôi chiều hôm qua), phớt lờ cảnh báo bằng văn bản của chúng tôi ngày 31/12/2010 là nếu họ đập phá tường rào nhà chúng tôi thì họ sẽ phạm “Tội huỷ hoại tài sản có tổ chức, gây hậu quả nghiêm trọng” quy định tại Điểm a và Điểm c Khoản 2 Điều 143 Bộ Luật Hình sự của Nước CHXHCN Việt Nam và chúng tôi sẽ trực tiếp yêu cầu Chủ tịch Nước nghiêm trị hành vi chà đạp Nhà nước pháp quyền, hại dân, vô văn hoá, phá hoại nỗ lực “ổn định chính trị” của Đảng và Nhà nước của chính quyền phường Điện Biên.”


Xây lại tường rào nhà mình bị thiên tai làm đổ là quyền bất khả xâm phạm của công dân nhằm bảo vệ tính mạng và tài sản của gia đình mình và vì vậy hành vi của chính quyền phường Điện đập phá tường rào nhà chúng tôi là hành vi cố tình hủy hoại tài sản của công dân và bất nhân.

Tờ đơn của họ kết luận: “Để giữ uy tín cho Đảng và Nhà nước cũng như để bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của chúng tôi, những người giữ gìn di sản văn hóa của Cố Nhà thơ Xuân Diệu và Cố Nhà thơ Huy Cận, chúng tôi trân trọng đề nghị Chủ tịch yêu cầu các cơ quan bảo vệ pháp luật chấm dứt ngay lập tức hành vi đập phá tường rào nhà chúng tôi của chính quyền phường Điện Biên và khởi tố những người thực hiện hành vi này về “Tội huỷ hoại tài sản có tổ chức, gây hậu quả nghiêm trọng” quy định tại Điểm a và Điểm c Khoản 2 Điều 143 Bộ Luật Hình sự của Nước CHXHCN Việt Nam.” 


Luật sư Cù Huy Hà Vũ, trong cuộc phỏng vấn bằng điện thọai do tôi thực hiện vào đêm ngày 27/1 cho biết cả gia đình ông đều không ai hiểu tại sao “cái đám chính quyền phường Điện Biên” làm chuyện vi phạm luật pháp trắng trợn như thế.

Khi được hỏi ông có nghĩ đây là hành vi “trả thù cá nhân” của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng không thì ông nói “đây là hành động của những kẻ có quyền lực trong tay mà họ nghĩ muốn làm gì cũng được và không còn coi pháp luật và Hiến pháp ra gì nữa”.

Ông Cù Huy Hà Vũ cũng cho biết sau khi phá xong,   Phường Điện Biên Phủ lại cho người dọn dẹp sạch sẽ và dựng lại tường cho ông “đẹp hơn trước”.

Ông nói : “Tôi chẳng hiểu họ muốn làm cái trò gì.

Tuy nhiên Tiến sỹ Luật Cù Huy Hà Vũ cho biết ông sẽ không để yên chuyện này, và rằng “vấn đề tôi kiện ông Thủ tướng về chuyện Bauxite vẫn chưa xong cơ mà”.

Phạm Quang Nghị và Đồng Chiêm

Cũng liên quan đến chuyện “kẻ có quyền lực trong tay  muốn làm gì cũng được và không còn coi pháp luật và Hiến pháp ra gì nữa” ta không quên chuyện cây Thánh Giá bị Công an, Cảnh sát và lực lượng dân phòng phá hủy và chà đạp ở Đồng Chiêm vào sáng sớm ngày 6/1/2010.

Hành động mà Tòa Tổng Giám mục Hà Nội gọi là “phạm Thánh” này xẩy ra như thế nào thì cả Thế giới đã được đọc và nhìn tận mặt hình ảnh những giáo dân bị đánh trọng thương tại chỗ như hai bà Đinh Thị Song và bà Quách Thị Phòng, hay anh Nguyễn Hữu Vinh hoặc Thầy dòng Chúa Cứu Thế Nguyễn Văn Tặng mấy ngày sau đó.

Thế mà chính quyền không những chối phăng mà còn đặt điều vu oan cáo vạ cho người dân đã “tạo dựng những hình ảnh "đầy máu" và những cuộc phỏng vấn "ngập trong nước mắt" hòng tiếp tục theo đuổi những "kịch bản"chống phá cách mạng Việt Nam, chia rẽ khối đại đoàn kết dân tộc, tạo mâu thuẫn giữa chính quyền và giáo dân” (Báo Hà Nội Mới, 25-01-2010)

Báo này cũng bịa đặt câu chuyện : “Ở nhà thờ, linh mục đang khuyên răn các giáo dân đã vi phạm pháp luật tự giác tháo bỏ những cây Thánh giá dựng trái phép trên đỉnh núi Chẽ.... Trước sự mềm mỏng, có tình, có lý, nhưng cũng hết sức cương quyết của chính quyền, sáng 24-1, trong buổi lễ sớm Chúa nhật tại nhà thờ, linh mục Nguyễn Văn Hữu đã khuyên răn các giáo dân đã vi phạm pháp luật phải tự giác dỡ bỏ những cây Thánh giá dựng trái phép trên đỉnh núi Chẽ. Sự bình yên đã trở lại với Đồng Chiêm.”

Tờ  An Ninh Thủ Đô, cơ quan của Công An Hà Nội còn “vẽ rắn thêm chân, vẽ rồng thêm cánh” vụ hạ Thánh giá ở Đồng Chiêm ngày 24-01-2010 như thế này : “Sau một thời gian dài được chính quyền huyện Mỹ Đức và xã An Phú thuyết phục, vận động, sáng qua 24-1-2010, một số giáo dân thôn Đồng Chiêm đã tự tháo dỡ những cây thánh giá bằng bương, tre, gỗ tái dựng trái phép trên đỉnh núi Chẽ dưới sự hướng dẫn của các linh mục chính xứ Đồng Chiêm Nguyễn Văn Hữu và linh mục phó xứ Nguyễn Văn Liên. Đây là việc làm tuy muộn, nhưng đã góp phần làm ổn định tình hình ở giáo xứ Đồng Chiêm để bà con giáo dân nơi đây yên tâm sản xuất, chuẩn bị vui đón Tết Nguyên đán Kỷ Sửu.”

Kiên trì vận động, giáo dục và thuyết phục, chiều 23-1-2010, linh mục Nguyễn Văn Hữu và linh mục Nguyễn Văn Liên đã đến làm việc với chính quyền huyện Mỹ Đức và tỏ thái độ hợp tác với chính quyền bằng việc hứa sẽ hướng dẫn giáo dân tháo dỡ những cây thánh giá dựng trái phép trên núi Chẽ. Trong buổi giảng lễ tại nhà thờ sáng chủ nhật ngày 24-1-2010, linh mục Hữu đã đề nghị giáo dân nào tham gia trồng những cây thánh giá bằng bương tre trên đỉnh núi Chẽ phải tự lên tháo dỡ.
 
Ngay sau buổi lễ sáng, từ 8h7 đến 9h15, bốn trong số những giáo dân đã tham gia việc xây dựng công trình trái phép trên núi Chẽ đã tự dỡ bỏ những cây thánh giá bằng bương, tre; riêng 2 thánh giá bằng gỗ do giáo dân nơi khác mang đến dựng, theo đề xuất của linh mục Hữu đã được chuyển vào nhà thờ Đồng Chiêm. Việc tháo dỡ diễn ra an toàn và được bà con giáo dân xứ Đồng Chiêm ủng hộ, không có hành vi cản trở, gây rối.” (ANTĐ, 25-01-2010)

Nhưng sự thật như thế nào thì sau đây là lời kể của Linh mục Phó xứ Đồng Chiêm, Nguyễn Văn Liên, trong cuộc nói chuyện bằng điện thọai với tôi ngày 26-01-2010 : “Chúng tôi  chỉ được nghe người ta loan báo trên Đài  Phát thanh cho biết “Ủy ban Dân-Quân-Chính-Đảng” quyết định tháo dỡ Thánh giá. Những người làm việc này là hòan tòan là người của họ và do cái  Ủy ban đó tổ chức và hướng dẫn. Chúng tôi không làm chuyện này và cũng không hướng dẫn ai hết.

Nếu chúng tôi tổ chức thì phải có Ban Chấp hành của Giáo xứ chứ không do cái Ủy ban Dân-Quân-Chính-Đảng của chính quyền.  Cha  Chánh xứ cũng đã nói với giáo dân trong Lễ ngày 24-1 là khi họ tháo dỡ thì không ra và cũng không có ai của Giáo xứ ra Núi.”

Hậu thuẫn cho lời tuyên bố của Linh mục Liên là hình ảnh lèo tèo chừng 5 hay 6 người lớn và trẻ em có mặt ở chân núi Thờ để xem nhóm người của “Ủy Ban Dân Quân Chính Đảng” tháo dở mấy cây Thánh giá bằng tre, bương và gỗ. Số Công an hộ tống người đi dỡ nhiều hơn dân. Tiêu biểu nhất là hình một Bà Cụ vác cây Thánh Giá bằng gỗ được Công an hộ tống đem vào Nhà Thờ.

Hai hình ảnh tương phản giữa sự thật với các chi tiết tháo dỡ Thánh giá vào ngày 24-01-2010 ở Đồng Chiêm do hai báo Hà Nội Mới và An Ninh Thủ Đô “dựng đứng” lên để phổ biến nhằm mục đích tuyên truyền đã biến thành  phản tuyên truyền để  bôi nhọ chính quyền.

Việc làm không tôn trọng sự thật của hai báo Hà Nội Mới và An Ninh Thủ Đô trong vụ Đồng Chiêm cũng đã làm méo mó khuôn mặt của Phạm Quang Nghị , Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Thành ủy Hà Nội.

Trong Cuộc họp báo ngày 27-01-2010, Nghị nói về tình hình Báo chí  Thủ đô: “Tuy nhiên, trong quá trình thực hiệnh nhiệm vụ, bên cạnh những đóng góp hết sức quan trọng, cá biệt còn một số trường hợp đưa tin thiếu chính xác, không phản ánh đúng bản chất sự việc, làm xôn xao dư luận.... các cơ quan báo chí cần đưa tin khách quan, trung thực, kịp thời, khắc phục tình trạng chỉ nói một chiều”.

Trước đó, trong cuộc phỏng vấn của Báo Tuổi Trẻ ngày 20-01-2010, Nghị  cũng  nói : “Vấn đề đặt ra là làm sao để thực hiện nhu cầu thông tin chính đáng của người dân một cách tốt nhất, để thông tin không những kịp thời mà còn chính xác. Việc này không chỉ đòi hỏi đối với những người làm báo, mà ngay cả những người lãnh đạo cũng phải chủ động nhận thức được tình hình để có cách ứng xử phù hợp.”

Nghị nói tiếp : “Qua theo dõi dòng chảy thông tin hiện nay, tôi thấy mặc dù hoạt động của báo chí đã có được những thuận lợi hơn trước rất nhiều, nhưng trên thực tế vẫn còn khá nhiều trường hợp thông tin không kịp thời, không trung thực. Rất nhiều thông tin không nói được bản chất vụ việc, làm người tiếp nhận thông tin hiểu không đúng.”

Nhưng nếu xem lại các bài báo của hai tờ Hà Nội Mới và An Ninh Thủ Đô viết về các vụ Thái Hà và Đồng Chiêm thì có lẽ Nghị còn  xấu hổ đen mặt vì những lời nói  không phản ảnh sự thật của chính mình.

Đấy là chưa kể đến vụ công an, dân phòng Phường Điện Biên Phủ, quận Ba Đình  đã vô cớ phá tường nhà của gia đình Tiến sỹ Cù Huy Hà Vũ ngày 27-01-2010 cũng xẩy ra trong địa bàn chỉ huy và chịu trách nhiệm của Phạm Quang Nghị.

© Phạm Trần

                                                                                   ******

Cầm Quyền Du Đảng Hay Du Đảng Cầm Quyền? 

— -

Nhà cầm quyền CSVN hiện chỉ cầm búa cầm liềm theo kiểu cầm chừng: Chủ nghĩa bây giờ là cầm khoán bẻ măng. Chính sách là cầm cố đất nước. Định hướng là cầm cái/cầm con mọi nguồn viện trợ. Quan chức thì cầm cốc mua vui. Khẩu hiệu đạo đức là cầm lòng. Kẻ thù là sĩ phu cầm bút. Đối nội là cầm tù phản biện. Đối ngoại là cầm dao đằng lưỡi. Tư tưởng là uốn gối cầm bô. Kinh tế là khấu đầu cầm bị. Văn hóa nhắm mắt cầm loa. Thông tin bịt mồm cầm kéo. Tuyên giáo nhắc tuồng cầm canh. Công thương khum lưng cầm khách. Công an khóa xích cầm chân. Tư pháp cầm đèn chạy án. Báo đài khép nép cầm ca. Giáo dục huơ roi cầm tiền. Y tế miên man cầm giá. Hành chánh xum xoe cầm dù. Dân phòng lăm le cầm súng. Tại chức nhi nhô cầm bằng. Cấp ủy loay hoay cầm đũa. Đảng viên tí toáy cầm nhầm. Chất xám tất bật cầm máu. Mặt Trận đắm đuối cầm chầu. Phong bì thoải mái cầm cương. Đầu tư tuột dốc cầm chắc. Quốc Hội không dám cầm còi. Tham nhũng ung dung cầm lái. Đất nước lệt bệt cầm cờ…

Sứ mệnh lịch sử bây giờ là cầm cự: Lãnh đạo níu ghế cầm đô. Nhân dân lũ lượt cầm đồ. Công nhân hút gió cầm cữ. Nông dân chạy gạo cầm hơi. Ngư dân cầm mạng chuộc tàu. Tiểu thương cầm vợ đợ con. Trí thức rán cầm nước mắt. Trung ương vẫn ngỡ cầm đầu. Trên dưới tranh quyền cầm trịch. Cả giuộc lắm phen cầm cập. Nhìn giặc đoạt ải/chiếm đất/cướp đảo mà chẳng dám cầm quân. Thấy dân đòi đất/đòi nhà/đòi chỗ tu hành thì giả dạng du côn cầm gạch/cầm đá/cầm cây/cầm gậy…

Một nhà cầm quyền như Rứa đáng gọi là gì? Nghe chừng phảng phất đâu đây thoảng chút hoang mang: cầm độc hay cầm thú?

- Toàn Đảng Chống Toàn Dân -

Câu trả lời cho câu hỏi nêu trên hoàn toàn thuộc về nhân dân. Dù chưa rõ và chắc, qua một cuộc trưng cầu dân ý vẫn biết là khó sớm có, song chẳng ai là chưa đoán ra được, căn cứ vào những sự kiện đã từng xảy ra đó đây, từ Thái Hà tới Tam Tòa, Bát Nhã, và mới vừa lặp lại, cả trên đồi Đồng Chiêm, cả trên mạng BauxiteVN, lẫn trên bục chánh thẩm khắp nước.

Cứ Google Image các từ khóa đó là lập tức hình ảnh máu me nhầy nhụa hiển thị đến không kịp bấm chuột sang trang.

Du đảng là gì, nếu không phải là tổ chức cho dân phòng/xã hội đen lấy cớ dẹp xe máy dựng trước nhà để gây ẩu đả có thương tích; là chỉnh sửa hình ảnh của thủ phạm từ nhiều năm trước để vu oan/bắt bớ nạn nhân?

Du đảng là gì, nếu không phải là tổ chức thuê bao xã hội đen trà trộn vào đám đông giáo dân/phật tử đang cầu nguyện để phá rối/lăng mạ; là chiếm đất giáo đường làm công viên; là giật sập nhà nguyện/đập phá chùa chiền/huy động hàng ngàn công an cùng chó nghiệp vụ giật sập thánh giá lúc 2 giờ sáng…?

Du đảng là gì, nếu không phải là là chỉa dàn loa phường từ bốn hướng vào nhà thờ ra rả chửi rủa Chánh xứ họ đạo; là ủi đất/đắp mô/lấp ngõ để giáo dân không qua lại được; là hành hung/đả thương cả người thu hình các thương binh bị đánh và chụp ảnh các mô đất điển hình của chính sách gây ùn tắc giao thông/ngăn sông cấm chợ?

Du đảng là gì, nếu không phải là “tổ chức chu đáo, bỏ nhiều công sức và tiền bạc” thuê bao tin tặc (cả tin tặc “lạ”) để xâm nhập/khống chế/truy sát các trang mạng phản biện; là ăn cắp mật khẩu để chiếm đoạt các trương mục email và mạo danh tung thư lũng đoạn?

Du đảng là gì, nếu không phải là tổ chức nghe lén điện thoại/đọc lén điện thư; là xông vào nhà dân lục soát, chộp ổ cứng vi tính về khám; là gọi dân lên đồn không được, mới trưng ra trát tòa; là buộc dân phải thành khẩn khai báo “tội yêu nước” vì đã vạch trần các âm mưu phá hoại đất nước và bán nước cầu vinh?

Du đảng là gì, nếu không phải là bao vây/cô lập tòa án bằng trùng lớp nhiều thứ lực lượng cơ động/giao thông/PCCC/bảo vệ/dân phòng; là tổ chức thay đổi chiếu khán của ủy viên Hội đồng Thẩm phán Quốc tế, ngăn cản các đoàn ngoại giao, ngăn cản luật sư của Hiệp hội Luật gia Quốc tế (IBA- mà nạn nhân là một thành viên), ngăn cản phóng viên của các tờ báo quốc tế, và chận đường nhân dân đến theo dõi/dự thính phiên tòa áp án người phản biện; là huy động thuê bao hàng xóm nạn nhân vào lấp kín phòng xử trong lúc thân nhân/bằng hữu của nạn nhân phải đứng ngoài mưa; là phá nhiễu âm thanh các đoạn phát biểu của nạn nhân trước vành móng ngựa; là cấm phóng viên chụp ảnh/thu âm làm phóng sự phiên xử; là tịch thu cả điện thoại di động của những người bước vào phòng xử; là cấm tiệt báo chí tường thuật/trích đăng/bình luận phần đối thoại/tranh luận trước tòa của các nạn nhân? là chỉ cần 15 phút nghị án cho một tội danh có thể lên mức tử hình; thậm chí, là bắt giữ/hạch sách/thẩm vấn người dân ngồi uống càphê ở quán nước trước tòa?...

- Cùng Tắc Biến, Biến Tắc Tị -

Các thắc mắc hợp hiến hay vi hiến, pháp quyền hay bạo quyền… đều không còn là vấn đề, một khi đảng và nhà nước đã mất hết/mất trọn/mất ráo mọi quyền lực chính thống của một chính quyền. Đến mức phải chọn lấy các hành xử ti tiện nhất là hình sự hóa mọi lời lẽ phản biện và sử dụng/giả danh du đảng để phân định Đúng/Sai.

Liên Xô và các chế độ Đông Âu cũ đều từng trải và từng thuộc vào bậc thầy của các cách hành xử đê tiện đẫm máu và nước mắt đó trước khi kết thúc.

Hiện tượng “Hết Thời Rồi” đang rần rật tự diễn biến trong lòng chế độ Việt Nam.

Các cuộc cách mạng màu (thời hậu chiến tranh lạnh) cũng có chung điểm khởi từ sự chối từ lẫn ý muốn chấm dứt cung cách cai trị du đãng hèn hạ và đê tiện của các chế độ độc tài bản địa: “Hết thời rồi” tại Serbia năm 2000. “Hoa hồng” tại Georgia năm 2003. “Màu cam” tại Ukraina năm 2004. “Uất kim hương” tại Kirzistan năm 2005. “Màu xanh” tại Lebanon năm 2006…

Hiện tượng “Hết Thời Rồi” đang rần rật tự diễn biến trong lòng chế độ Việt Nam. Cũng không còn là vấn đề ở đây nữa, về mọi hoang mang cầm quyền hay cầm thú.

Vấn đề là thời điểm của một cuộc cách mạng trắng (áo trắng và khăn tang trắng). Biết đâu đó cũng là dịp đánh đấu hoành tráng của đại lễ kỷ niệm 1000 năm Thăng Long?

21/01/2010
Blogger Đinh Tấn Lực