Tôn Giáo - Cộng Đồng
 

Làn sóng căm phẫn và quan ngại khắp thế giới tố cáo nhà cầm quyền CS Hà Nội dùng bạo lực với giáo dân

                                           *****

CSVN tạo chứng cớ giả để vu không Giáo Dân Hà Nội

http://www.youtube. com/v/XW- _AkddFRI&hl=en_US&fs=1

***

Cộng Việt: Hồ Sơ Khiếu Kiện (Khiếu Nại) theo thủ tục 1503 về tình trạng vi phạm nhân quyền

                

Kính gửi: Ủy Ban Bảo Vệ Nhân Quyền của Liên Hiệp Quốc.

 

          Tôi là : Mục Sư Nguyễn Trung Tôn, Sinh năm 1971. Chúng minh nhân dân sinh năm 1972

Trú quán tại : Thôn Yên Cổ, xã Quảng Yên, huyện Quảng Xương, tỉnh Thanh Hóa.

Đại diện cho những người có tên dưới đây để đồng lên tiếng tố cáo những vi phạm nhân quyền của chính quyền Cộng Sản tại tỉnh Thanh Hóa, Việt Nam:

1.      Nguyễn Trung Mạnh. 83 tuổi.(Bố đẻ tôi)

2.      Nguyễn Thị Lành .     39 tuổi (Vợ tôi)

3.      Nguyễn Trung Trọng Nghĩa: 15 tuổi (Con tôi)

4.      Nguyễn Trung Khải Hoàn: 1 tuổi  ( Con tôi)

 

5.      Nguyễn Văn Thịnh: 38 tuổi.

6.      Mai Văn Toàn: 70 tuổi.

7.      Lê Thị Sang :   50 tuổi.

8.      Nguyễn Thị Hoa: 38 tuổi.

9.      Trương Thị Oanh: 48 tuổi.

    10.     Nguyễn Thị Quế : 50 tuổi  6 người này cùng ở thôn yên Phú, xã Quản Yên.

11.  Đỗ Quang Hòa. 50 tuổi:  Thôn Hội Cù, xã Hoàng Sơn, huyện Nông Cống, Thanh Hóa.

12.  MS Trần Văn Kỳ : 40 tuổi. Số nhà 49 đường Ỷ Lan 2, phường Đông Thọ, Thành Phố Thanh Hóa .

Hội Thánh Tin Lành thuộc phái Phúc Âm Toàn Vẹn Việt Nam mà chúng tôi đang sinh hoạt, được mở ra từ năm 2002. Từ đó tới nay thường xuyên bị chính quyền địa phương tìm mọi cách bắt bớ để triệt tiêu.Vì vậy từ năm 2002 tới nay đã phải chuyển tới 3 địa điểm sinh hoạt.

           Tôi xin tóm tắt sự việc mới xãy ra trong năm 2008 và 2009 vừa qua:

 Trong năm 2008 hội thánh sinh hoạt tại nhà tôi, trong thời gian này công an xã thường xuyên tới nhà tôi để ngăn cản các buổi cầu nguyện. Vì sự viêc này xãy ra thường xuyên nên tôi không nhớ rõ và những lần làm việc với chúng tôi, công an thường không lập biên bản giấy tờ nên tôi chỉ nêu một vài lần mà tôi còn giữ được chứng cứ:

Vào hồi 9 giờ ngày 20 thánh 4 năm 2008 khi hội thánh chúng tôi có khoảng 16 người trốn qua vòng vây của công an để tới tham gia buổi cầu nguyện, thì bị ông Lê Quang Kỳ trưởng công an xã Quảng Yên dẫn theo khoảng 20 công an xông vào nhà, áp giải mọi người tới nhà văn hóa thôn Yên Cổ để lập biên bản. Sau đó ông ra quyết định xử phạt vi phạm hành chính đối với chúng tôi. Trong quyết định nghi rõ lý do chúng tôi bị xử phạt là vì (Tụ tập đông người cầu nguyên đọc kinh thánh, sinh hoạt đạo Tin Lành) Các biên bản xử phạt đã bị thất lạc nhưng tôi còn giữ được một bản (xin gửi kèm).

Sau khi ra biên bản xử phạt những người trong hội thánh chúng tôi thì ông Lê Quang Kỳ liên tục cho phát tin trên loa phóng thanh xã gọi chúng tôi là (bọn tạp đạo trái phép) do tên Nguyễn Trung Tôn cầm đầu.

Do thông tin mà công an xã đã cho phát trên loa phóng thanh nên từ đó tình hình sinh hoạt của hội thánh chúng tôi càng khó khăn hơn.

Vào sáng ngày 6 tháng 7 năm 2008 khi có một số tin đồ tìm cách tới nhà tôi cầu nguyện, thì ngay lập tức ông Nguyễn Văn Huynh công an xã Quảng Yên cầm đầu một tốp công an và an ninh tới bao vây nhà tôi. Khi buổi cầu nguyện kết thúc, ông Nguyễn Văn Thịnh, bà Nguyễn Thị Hoa và Trương Thị Oanh ra tới đầu làng liền bị một nhóm người trong đó có ông Lê Văn Thanh thôn trưởng và ông Lê Văn Hoa công an thôn đón đánh họ dùng mũ bảo hiểm đập vào đầu, tay đấm vào mặt. Khiến cho bà Trương Thị Oanh bị thâm mặt và mắt đau không nhìn thấy được.

           Vì lý do đó nên chúng tôi quyết định chuyển hội thánh tới sinh hoạt tai gia đình ông Nguyễn Văn Thịnh tại Thôn Yên Phú cùng xã (Ở đấy có nhiều tín đồ).

           Trong thời gian chuyển về nhà ông Thịnh thì tôi đã nhiều lần bị đón đường gây khó khăn nhưng đặc biệt vào các ngày 9 tháng8 và 16 tháng 8 năm 2009 sự việc xãy ra:

           - Ngày 9 tháng 8 vào lúc khoảng 9 giờ sáng khi cả hội thánh đang cầu nguyện thì có ông Nguyễn Viết Bộ (bí thư chi bộ), ông Trịnh Nghĩa Trị (Trưởng thôn), ông Nguyễn Văn Sơn (Công an xã) dẫn theo rất đông người trông số đó chúng tôi biết có ông Dung và ông Kiều là an ninh thôn, có nhiều người mặc áo lót quần cộc. Họ xông vào đánh đập các tín đồ làm cho Mục Sư Trần Văn Kỳ và các ông Mai Văn Toàn, Đỗ Quang Hòa gây thương tích (bị thâm tím cả mặt và người) Cháu Nguyễn Trung Trọng Nghĩa bị đập một ấm pha trà vào sau gáy chảy rất nhiều máu. Họ còn phá hỏng của gia đình ông Thịnh một gương treo tường cỡ lớn, một mặt bàn, một phích đựng nước, một bộ ấm chén và lấy đi nhiều đồ sửa chữa xe máy của ông Thịnh.

           Ngày 16 tháng 8 năm 2009 cũng vào khoảng thời gian 9 giờ sáng, những cán bộ nọ lại kéo tới xông vào đánh các ông Đỗ Quang Hòa, Nguyễn Văn Thịnh, Nguyễn Trung Mạnh,  tôi, bà Lê Thị Sang, Nguyễn Thị Quế, Nguyễn Thị Lành và các cháu Nguyễn Trung Trọng Nghĩa (15 tuổi), Nguyễn Trung Khải Hoàn ( 9 tháng tuổi ) đánh các tín đồ bị thâm mặt và đặc biệt là ông Đỗ Quang Hòa bị chảy máu dạ dày nên phải đi viện. Tôi bị đập ấm trà vào gáy chảy máu rất nhiều. Họ tiếp tục đập phá của gia đình ông Thịnh một mặt bàn, một phích đựng nước, một bộ ấm pha trà, Ông Dung an ninh thôn cướp của ông Nguyễn Văn Thịnh và tôi 2 điện thoại di động NOKIA.

           Sự việc này Tôi đã làm đơn tố cáo gửi đi nhiều nơi và từ ngày 30 tháng 8 tới ngày 10 tháng 9 lần lượt chúng tôi được cơ quan cảnh sát điều tra công an huyện Quảng Xương mời tới làm việc. Tại đây chúng tôi đã giao nộp cho công an huyện Quảng Xương các bằng chứng như: Giấy ra viện, hình ảnh nạn nhân và thủ phạm, video ghi hình sự viêc xãy ra cùng lời khai. Nhưng theo thời gian quy định của luật khiếu nại tố cáo thì đã hết hạn mà không nhận được câu trả lời của cơ quan chức năng. Vào ngày 28 tháng 11 năm 2009 tôi tiếp tục làm đơn tố cáo lần 2 nhưng không thấy cơ quan nào trả lời.

            Chính quyền điạ phương còn dở thủ đoạn định tranh cướp đất ở của gia đình tôi:

            Đất ở của gia đình tôi gồm 1158m2 do bà Nguyễn Thị Vạn tôi là chủ hộ Được Ủy Ban Nhân Dân huyện Quảng Xương cấp ngày 30 tháng 9 năm 1994. Nhưng Khi tôi có ý định xây nhà làm nơi thờ phượng Chúa thì Ủy Ban Nhân Dân xã quảng Yên đã ngăn cấm. Họ tổ chức họp đại diện các đoàn thể tại thôn để lấy lời chứng giả. và sau đó mời ông Nguyễn Trung Mạnh là bố tôi lên Ủy Ban xã lập sẳn một biên bản ghi nhận đã đồng ý dâng đất cho thôn làm lối đi bắt bố tôi ký nhưng bố tôi không đồng ý ký vào biên bản. nhân dân xã lôi tay bố tôi điểm chỉ vào biên bản đó ( Trong lúc bố tôi là người biết chữ).

Vào ngày 1-10-2008 nhân lúc tôi vắng nhà lực lượng an ninh đã kéo tới đập phá khoảng 5m tường rào của gia đình tôi . (kèm đơn trình bày và trích lục đất để quý vị rõ). Cho đến nay nhà cầm quyền tỉnh Thanh Hóa vẫn đang tiếp tục đánh phá hội thánh của chúng tôi.

            Vì những lý do trên nay chúng tôi nhận thấy rằng chính quyền Cộng Sản tại Thanh Hóa Việt Nam vi phạm tín ngưỡng của hội thánh, xâm phạm nhân quyền xem thường luật pháp, Quyền bất khả xâm phạm thân thể người con người và mang tội tội cướp đoạt, và hủy hoại tài sản của nhân dân.

            Cho đến nay sự việc xảy ra quá lâu mà các cơ quan chức năng vẫn cố tình làm ngơ không chịu giải vụ việc. Nên tôi gửi đơn này đến UBBVNQ- LHQ xem xét vụ án theo thủ tục 1503 cho hội thánh chúng tôi. Buộc nhà cầm quyền cộng sản tỉnh Thanh Hóa bồ thương mọi thiệt hại về tài sản và nhân phẩm của mỗi con người do hành vi phạm chúng đã gây ra. Ngăn chặn mọi hành động tấn công tín đồ của công an Cộng Sản về sau cho dan an tâm cũng như để công an cộng sản Việt Nam tỉnh ngộ làm gương cho công an toàn đất nước Việt Nam để họ chấm dứt mọi hành động hỗn láo với công dân, với các tín đồ. Không đàn áp hội thánh chúng tôi, cũng như các hội thánh và giáo hội khác.Tôi xin cảm ơn! Xin kính chào thân ái.

Quảng Yên Ngày 23- 1-2010.

 

Người làm đơn

 

MS: Nguyễn Trung Tôn

 

***

TÂM THƯ

XUÂN CANH DẦN NĂM 2010

Kính gửi

Quý vị lãnh đạo tinh thần các tôn giáo.

Quý vị đại diện các đòan thể đấu tranh, các tổ chức cộng đồng.

Quý vị đại diện các cơ quan truyền thông người Việt quốc gia.

Quý đồng hương tỵ nạn Cộng Sản.

Tại hải ngọai

 

Kính thưa quý vị,

Thưa quý đồng hương tỵ nạn,

 

Xuân Canh Dần năm 2010 đang về trên quê hương Việt Nam yêu dấu. Đây là mùa Xuân thứ 35, người Việt tỵ nạn Cộng Sản (CS) hải ngoại chúng ta vẫn còn mang kiếp lưu vong, phiêu bạt nơi xứ người ngàn dặm. Không một ai mà không khỏi bùi ngùi, chua xót khi hướng lòng mình về nơi quê nhà nghìn trùng xa cách. Tuy quê hương của chúng ta còn đó; nhưng bóng đêm độc tài Cộng Sản Hà Hội (CSHN) vẫn bao phủ khắp nẻo đường đất nước.

 

Chúng ta nơi đây, tiếp tục mang thân phận kẻ mất nước, còn đồng bào ruột thịt, họ hàng thân thích nơi quê nhà, triền miền trong kiếp đọa đầy và cũng bị nô vong ngay chính trên quê hương mình kể 30 tháng 4 năm 1975, ngày Cộng quân Hà Nội, từ rừng sâu kéo vào thủ đô Sài Gòn, tước đọat quyền sống làm người của nhân dân miền Nam, dẵm nát hy vọng cuối cùng của tổ quốc và xé tan hạnh phúc của tòan dân; - Và cũng từ ngày ấy, quê hương ta, với tên gọi não lòng  Ngày Quốc Hận, Ngày Việt Nam Đau Thương.

 

Rồi cũng từ ngày tháng đau thương 30/4/1975, chẳng đặng đừng, chúng ta đành đọan phải rời bỏ quê hương, phiêu bạt khắp năm Châu hải ngọai, chỉ vì “sợ CS hơn sợ chết” và luôn tự hỏi: phải làm gì để giải cứu quê hương, hồi sinh dân tộc và mang lại những mùa Xuân đầm ấm, đoàn tụ xum vầy của quê hương tình tự dân tộc thuở nào”.

 

Kính thưa quý vị,

 

Sau ngày Sài Gòn bị sụp đổ (30/4/1975), nhiều người nghĩ rằng, bạo quyền CSHN, dù có say men chém giết và biến cả miền Nam tự do thành một nhà tù khổng lồ thì cũng có một ngày chúng phải hồi tâm tỉnh ngộ, trả lại “quyền sống, quyền làm người, quyền hưởng tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc” cho người dân. Nhưng đau đớn thay! Với bản chất dối trá, gian manh, lừa đảo và quỉ quyệt, chẳng những CSHN không hồi tâm, không tỉnh ngộ mà chúng còn hiện nguyên hình là những kẻ bất nhân, bất nghĩa, vô đạo, phản dân hại nước, hơn ai hết. Bạo quyền CSHN, chẳng những không ngừng đầy đọa, khủng bố và trù dập mọi thành phần xã hội, mà chúng còn bất chấp mọi tiếng rên xiết, oán than và mọi cùng khốn của nhân dân bị trị; không phải chỉ có đồng bào miền Nam mà toàn bộ dân tộc khắp ba miền quê hương đều phải gánh chịu.

 

Để dễ bề cai trị, bạo quyền CSHN, đã không từ nan mọi thủ đoạn gian manh, lừa đảo và mọi hành động dã man độc ác nào, chúng quyết hủy diệt cho bằng được mọi tiềm năng sức sống của toàn dân. Thay vì lấy “quyền sống, quyền hưởng tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc” của người dân để phục vụ, tập đoàn thống trị CSHN, đã tự đặt quyền lợi cho riêng mình và dồn mọi ân huệ cho bè đảng, dùng bạo lực để trấn áp mọi tầng lớp dân chúng. Thay vì tôn trọng tự do, dân chủ, như một sinh hoạt tất yếu và hằng cửu của xã hội, CSHN đã thô bạo, áp đặt lên dòng tâm sinh nòi giống một loại độc tài đảng trị vô cùng thâm hiểm và độc ác, để buộc mọi người phải nghe một chiều và nhìn một phía. Bạo quyền CSHN chẳng những dùng quyền uy, bạo lực, để chia trị mọi thành phần xã hội mà chúng còn biến người dân bị trị thành một giai cấp nô lệ và thẳng tay đàn áp bất cứ ai chống lại, khiến đất nước ngày nay vẫn nằm trong những nước nghèo đói và lạc hậu vào bậc nhất trong cộng đồng nhân loại. Không ai có thể phủ nhận được rằng, tham ô, quan lại, đĩ điếm, lường gạt, sát nhân, buôn lậu, nhũng lạm tài sản quốc gia,…và hàng núi tội ác đủ loại tại quê hương Việt Nam ngày nay, đều do tập đoàn phản dân hại nước CSHN, là cha đẻ, là nguồn cội của những tội ác tày trời này.

 

Với chính sách giáo dục ngu dân, không nhằm hướng về điều thiện mà chỉ khích động về cái ác, đã làm cho mọi tầng lớp nhân dân bị vong thân, không còn khả năng nhận thức được sự khác biệt giữa quyền làm người và thân phận kẻ bị làm nô lệ. Với văn hóa nô vong, phi nhân bản, phi dân tộc và phản tiến bộ của chủ thuyết Mác-Lê đói nghèo; với cái gọi là “tư tưởng trong sáng” của tên tội đồ dân tộc Hồ Chí Minh mà CSHN coi là kim chỉ nam; với nền hành chánh pháp lý tăm tối, ngu dốt và đầy lạc hậu của “nhà nước xã hội chủ nghĩa” và, với quyền lực nắm trọn trong tay, bạo quyền CSHN đã đánh phá tận gốc rễ mọi dạng thức văn hóa dân tộc, mọi tôn giáo và mọi truyền thống tốt đẹp từ ngàn xưa của tổ tiên, của cha ông để lại.

 

Kính thưa quý vị,

 

Thời gian ghi dấu 35 năm trong cuộc đổi đời đầy đau thương, tủi nhục và đầy nước mắt, vẫn đang tiếp tục đổ xuống trên đầu đồng bào ở khắp ba miền quê hương, chứ không phải chỉ có đồng bào miền Nam bị trị. Dù chiến tranh đã chấm dứt từ lâu, nhưng cho đến giờ phút này, phải chân nhận rằng, không một cá nhân nào hay một gia đình Việt Nam  nào, nếu không phải chịu cảnh tử biệt hoặc bị tù đầy thì cũng phải nếm mùi phân ly, cùng cực. Quả thực, chưa bao giờ dân tộc ta lại đau nhục như bây giờ! - Và cũng chưa bao giờ, dân tộc ta lại lầm than, thống khổ như bây giờ! Cho nên, là những kẻ chẳng đặng đừng phải bỏ nước ra đi vì họa CS, là những người Việt quốc gia yêu nước, thương dân và xót nghĩa đồng bào; trước hết, chúng ta cần xác định mục tiêu đấu tranh, kiên định lập trường, giữ vững niềm tin, quyết tâm và bền chí tranh đấu cho đến khi nào đạt được khát vọng của dân tộc. Chúng ta không chấp nhận bất cứ một chế độ độc tài, độc đảng nào thống trị trên quê hương chúng ta. Chúng ta không thỏa hiệp, không cầu hòa hay hòa giải hòa hợp với tập đoàn thống trị CSHN dưới bất cứ hình thức nào. Hơn khi nào hết, chúng ta cần phải cảnh giác trước những chiêu bài: “hòa hợp hòa giải dân tộc - vứt bỏ quá khứ - xóa bỏ hận thù - vứt bỏ lằn ranh Quốc Cộng”, hoặc những xảo thuật: “cầu hòa, thỏa hiệp, đem vốn về đầu tư - giao lưu văn hóa,…” với đương quyền CSHN, do bọn tay sai, bọn đón gió, bọn trở cờ và bọn người vô liêm sỉ, chỉ vì tư lợi, vốn là những chiếc loa cho bạo quyền, chúng đang ra sức phỉnh gạt, lừa đảo người Việt tỵ nạn khắp nơi. Với mục đích phá nát hàng ngũ người Việt chống Cộng hòng tiếp tục nắm giữ quyền lực và dễ bề thống trị đất nước, bạo quyền CSHN và bọn tay sai hải ngoại hiện nay, bằng mọi thủ đoạn, mọi xảo thuật, chúng tạo ra những mâu thuẫn và gây chia rẽ trong các đoàn thể đấu tranh, các tổ chức cộng đồng, cũng như giữa các tôn giáo và cá nhân chống Cộng. Cho nên chúng ta, chẳng những phải luôn cảnh giác mà còn phải chận đứng và vô hiệu hóa ngay từ trong trứng nước những mưu ma chước quỉ độc hại này của CSHN và bọn tay sai đang quyết liệt tung ra.

  

Kính thưa quý vị,

 

Trước sự khai tử của chủ nghĩa CS, trước sự sụp đổ của các chế độ chuyên chính tại Ðông Âu, Phi Châu, Trung Mỹ,.. từ hơn 20 năm qua; - Và, trước trào lưu lấy tự do, dân chủ, nhân quyền, nhân bản và hạnh phúc của người dân làm hướng đi chung cho nhân loại. Nếu như CSHN muốn người dân được ấm no, hạnh phúc và dân tộc được giầu mạnh, phú cường, thì chúng phải tự đạp đổ cơ chế quyền lực mà chúng đang nắm giữ, vì đó là nguyên nhân chủ yếu cản trở khát vọng và mọi thăng tiến của dân tộc. Chỉ riêng hành động, liên tục trù dập các tôn giáo truyền thống, cấm ngăn tín ngưỡng tại quê nhà hiện nay, đã nói lên bản chất phi nhân, phi nghĩa, phi dân tộc và phản dân hại nước của CSHN như thế nào rồi. Từ Hiến Pháp 1946 đến Hiến Pháp tu chính 1976 sau khi CSHN chiếm được miền Nam ; rồi đến Hiến Pháp sửa đổi 1992, CSHN vẫn coi chủ nghĩa CS và tư tưởng xuẩn động tên tội đồ dân tộc Hồ Chí Minh là kim chỉ nam cho mọi hoạt động xã hội. Ðảng CS vẫn tự tuyên xưng là đảng duy nhất, tiền phong lãnh đạo đất nước. Ðảng đứng trên luật pháp, trên tổ quốc và trên mọi tranh luận. Mọi quyền quyết định vẫn nằm trong tay Ðảng. Do đó, nếu chúng ta không nắm vững mục tiêu đấu tranh, không nắm vững bản chất chế độ và sự gian ác, lỳ lợm, thâm độc của tập đoàn thống trị, cũng như thực chất cái gọi là «đổi thay từ 23 năm qua» của CSHN, đang dương ra để bẫy những phần tử nhẹ dạ, cầu an, ngây thơ người Việt hải ngoại và đánh lạc hướng dư luận thế giới; chúng ta, một lần nữa, lại bị CSHN lừa bịp, như chúng đã từng lừa bịp toàn dân ta từ bao thập niên qua.

 

Ðồng ý rằng, những gì thuộc về quá khứ, hãy để lại cho lịch sử, không nên để qua khứ cản trở tương lai. Nhưng, nếu những gì xẩy ra trong quá khứ, vẫn đang là vấn đề của hiện tại và mãi sẽ là vấn đề của tương lai thì sao ? Chế độ độc tài toàn trị mà bạo quyền CSHN thiết lập từ mấy chục năm qua vẫn đang tồn tại trên quê hương, và bạo quyền đang làm mọi cách để kéo dài chế độ này. Trong khi đó, tập đoàn thống trị CSHN đã gây ra không biết bao nhiêu tang thương, đổ vỡ cho dân tộc, đã làm đất nước điêu linh, nghèo đói, chậm tiến, lạc hậu và giờ đây, chúng tiếp tục hưởng đặc quyền, đặc lợi, chúng còn cam tâm hiến đất, dâng biển và các hải đảo cho quan thầy Trung Cộng cũrng như làm tay sai cho bá quyền thiên triều Bắc Kinh để cầu vinh. Chúng ta muốn gạt bỏ quá khứ; nhưng vấn đề là cơ chế độc tài toàn trị CSHN, không phải đã trở thành quá khứ mà vẫn đang là vấn đề của hiện tại và tương lai của dân tộc. Vì vậy, trong tình trạng hiện nay, nếu gạt bỏ quá khứ với bạo quyền, chẳng khác gì chúng ta chấp nhận sự thống trị của bạo quyền trên dân tộc hiện nay và về sau. Thứ đến, xóa bỏ hận thù, chúng ta và cả thế giới từng lên án bạo quyền CSHN đã áp dụng chính sách trả thù tàn nhẫn với nhân dân miền Nam sau 1975. Gần một triệu quân, dân, cán, chính Việt Nam Cộng Hòa bị đầy ải trong các trại tập trung, nơi rừng thiêng nước độc và trong những vùng sình lầy lam sơn chướng khí. Với chủ trương đấu tranh giai cấp, tiêu diệt tư sản, CSHN đã đầy đọa hầu hết các thành phần xã hội của miền Nam. Vì tương lai của tổ quốc, dù biết CSHN đã từng gây nhiều tội ác đối với dân tộc, toàn dân chắc chắn sẽ xóa bỏ hận thù, thực thi chính sách  «đại đoàn kết toàn dân» để xây dựng đất nước, một khi chủ nghĩa CS và cơ chế độc tài toàn trị đang ngự trị trên quê hương phải được loại bỏ và phải đưc thay thế bằng một «chế độ dân chủ pháp trị thực sự»; ngày đó, toàn dân ta, chắc chắn, không phân biệt quá khứ, chính kiến, tín ngưỡng và thành phần xã hội, sẽ cùng chung sức kiến tạo và bảo vệ xứ sở. Nhưng ngày hôm nay, bạo quyền CSHN vẫn ngoan cố bám giữ chủ nghĩa CS, bám giữ quyền hành, vẫn độc tài chuyên chính, vẫn độc vị trên chính trường, vẫn phi nhân và phản dân hại nước. Nếu như chúng ta áp dụng nguyên tắc «gạt bỏ quá khứ, xóa bỏ hận thù hay xóa bỏ lằn ranh Quốc Cộng» và, lại đâm đơn, ngửa tay van xin cầu hòa với bạo quyền, chẳng khác gì chúng ta muốn thỏa hiệp với guồng máy chuyên chính đang thống trị dân tộc; mặc nhiên, đồng lõa với tội ác, đi ngược lại khát vọng của toàn dân mà trong đó có chính chúng ta.

 

Kính thưa quý vị,

 

Chúng ta may mắn được đến bến bờ tự do, thoát khỏi khu rừng đầy thú dữ. Nếu như vì lý do này, lý do khác hoặc vì triết lý sống cá nhân, chúng ta không dám trở lại khu rừng đầy thú dữ để cùng đồng bào dẹp bỏ thú dữ, cũng xin đừng tiếp tay cho thú dữ, đang hãm hại đồng bào. Chúng ta hãy gạt bỏ ra ngoài những kẻ tôn thờ chủ nghĩa CS và bọn tay sai CSHN tại hải ngoại, đang thi hành chiến thuật do bạo quyền vạch ra để đánh lạc hướng chúng ta, là quên đi  «khát vọng tự do của toàn dân ta hiện nay», quên đi mục tiêu đấu tranh trường kỳ của dân tộc. Chúng ta cũng cần gạt bỏ ra ngoài những kẻ cơ hội chủ nghĩa, những kẻ không có lập trường, những kẻ không có mục tiêu đấu tranh, những kẻ gió mạnh chiều nào ngả theo chiều đó. Trước đây họ chống Cộng hay bây giờ họ thỏa hiệp với Cộng cũng chỉ vì danh hoặc lợi, hoặc cả danh lẫn lợi. Ðối với loại người này, không có vấn đề quốc gia dân tộc và quê hương đất nước, cũng không có vấn đề trách nhiệm hay lương tâm. Họ đổi chính kiến như loài tắc kè đổi mầu da. Bản chất và hiện tượng của họ, chỉ theo nhu cầu và hoàn cảnh cá nhân. Do đó, góp ý với loại người này là việc làm vô ích. Chúng ta ở đây, chỉ bàn luận với những người còn thực lòng yêu nước, xót nghĩa đồng bào và còn biết trách nhiệm lo lắng cho dân tộc. Chúng ta chủ trương một chế độ dân chủ pháp trị, nhân bản, tôn trọng mọi quyền tự do, lấy hạnh phúc người dân làm cứu cánh phục vụ, giữ gìn những giá trị truyền thống tốt đẹp, áp dụng một nền kinh tế thị trường tự do để đưa đất nước đến phú cường. Vì vậy, chúng ta phải đấu tranh, đấu tranh trên mọi bình diện và trên mặt trận, cho đến khi nào đạt được khát vọng của dân tộc, để toàn dân tự quyết định vận mệnh và tương lai đất nước.

 

Kính thưa quý vị,

 

Công cuộc kết hợp các tổ chức đấu tranh, các đảng đoàn chính trị, các cộng đồng và những cá nhân có lập trường quốc gia dân tộc, phải được quan tâm hàng đầu và phải là một kết hợp tự nguyện, bình đẳng; một kết hợp vì đại nghĩa phục quốc, phục Việt; một kết hợp giữa những thế hệ khác nhau, giữa mọi tầng lớp của đại khối người Việt quốc gia tại hải ngoại cũng như tại quốc nội, không biên giới, không địa phương, không phân biệt quá khứ và, không phân biệt mầu sắc tôn giáo; nhưng có chung một dòng máu, cùng chung một lý tưởng và cùng chung một ước nguyện. Công cuộc kết hợp phải được liên tục theo đuổi, thực hiện và không được khép kín; trái lại, phải luôn luôn mở rộng để đạt được sách lược «đại đoàn kết dân tộc»; lẽ đương nhiên, phải là để đáp ứng nhu cầu cứu quốc và kiến quốc. Công cuộc kết hợp, hiển nhiên, sẽ dẫn đến sự kết hợp dân tộc trong không gian và thời gian, cũng như trong truyền thống đấu tranh dựng nước và giữ nước của tiền nhân  ta qua các thời đại.

 

Nhưng trước hết và trên hết, «đoàn kết hợp nhất» hiện là nhu cầu cấp thiết và sinh tử, là phương châm hành động cho mọi nỗ lực tranh đấu. Thế «liên kết đấu tranh» cần được đề cao, cổ võ và thực hiện trong mọi hoàn cảnh, mọi trường hợp. Nếu được, cùng nhau sớm tiến đến một tiếng nói chung của tập thể người Việt quốc gia hải ngoại. Chúng ta cũng cần xác định rõ rằng, công cuộc đấu tranh mà đồng bào quốc nội và chúng ta đây đang theo đuổi, chính là «cuộc cách mạng giải phóng dân tộc và xây dựng nhân bản», bắt nguồn từ nhận thức và ý thức của mọi con dân Việt, nhất là với người Việt tỵ nạn chúng ta.  Ý thức rằng, chúng ta có trách nhiệm với dân tộc và tổ quốc. Vì vậy, chúng ta không đấu tranh vì tham vọng, hoặc vì quyền lợi riêng tư. Chúng ta cũng không đấu tranh vì sự xúc động hời hợt, hoặc chỉ để xoa dịu sự cắn rứt của lương tâm. Do đó, hành động đấu tranh của chúng ta phải là hành động tự nhận thức được trách nhiệm của mình, nên chúng ta phải có thái độ «dấn thân, hy sinh, tự tin, thành tín, bất khuất, sáng tạo, kiên trì và triệt để». Nếu chúng ta đấu tranh hời hợt chỉ để xoa dịu sự cắn rứt của lương tâm, chúng ta dễ cầu an, tiêu cực, và chắc chắn sẽ không giải cứu được quê hương, đất nước vẫn đói rách lầm than.

 

Kính thưa quý vị,

 

Cuộc đấu tranh của chúng ta hiện nay phải là một thái độ sống, một quyết tâm dấn thân của tất cả mọi người Việt yêu nước. Chúng ta không thể bỏ qua một ngày nào, một cơ hội thuận lợi nào mà không đóng góp vào công cuộc đấu tranh chung. Cuộc đấu tranh phải do chính chúng ta chủ động, chính những người Việt yêu nước chủ động. Mọi hình thức vận động dư luận quốc tế, mọi phương pháp gây ảnh hưởng đến các nhà lãnh đạo thế giới, phải được xử dụng tối đa. Nhưng tất thảy, chúng ta phải chủ động. Vì nếu chúng ta không chủ động, không hy sinh, thì không hy vọng gì thế giới sẽ hành động thay thế chúng ta ; - Và nếu như thế giới hành động thay thế chúng ta, cuộc đấu tranh sẽ mất chính nghĩa. Sau hết, cuộc đấu tranh phải được tổ chức hóa, nhìn rõ mục tiêu chung, phối hợp kế hoạch, hợp tác trong hành động, hỗ trợ phương tiện, phải là những chỉ tiêu chung cho mọi tổ chức. Cuộc đấu tranh dẫu phải được tổ chức hóa để gia tăng hiệu năng, nhưng không bao giờ được biến thành một thứ độc quyền. Chúng ta phải hoan nghênh mọi cá nhân, mọi đoàn thể và mọi tổ chức đấu tranh. Phương thức đấu tranh có thể khác nhau, nhưng mọi đóng góp cho chính nghĩa chung, phải được đề cao, tán thưởng và ủng hộ. Chúng ta cũng cần phải thận trọng trong việc lựa chọn phương tiện và biện pháp đấu tranh. Ðể đương đầu với bạo quyền CSHN hiện nay, võ khí duy nhất là «chính nghĩa quốc gia dân tộc». Chúng ta phải giữ cho chính nghĩa của dân tộc thực vững vàng và trong sáng. Mọi phương tiện và mọi biện pháp hành động có thể làm cho chính nghĩa dân tộc bị lu mờ, hoặc trở thành đáng ngờ vực, đều phải được cương quyết gạt bỏ. Vì một khi chính nghĩa dân tộc đã không còn được vững vàng, trong sáng, lập tức cuộc đấu tranh sẽ trở thành vô vọng.

 

Kính thưa quý vị,

 

«Không có những con nguời với tâm hồn trong sáng, cuộc đấu tranh sẽ trở thành phiêu lưu. Không có những cán bộ có khả năng, cuộc đấu tranh sẽ trở thành không tưởng». Vấn đề kiến thiết xứ sở, một khi đất nước có được tự do, dân chủ thực sự, chúng ta cũng không nên trông chờ quá vào ngoại viện. Thứ nhất, vì tương quan thế giới đã thay đổi, các thế lực quốc tế đã hết dùng chính sách ngoại viện để bành trướng ảnh hưởng; thứ đến, chỉ có chúng ta, những người Việt mới thực sự yêu dân tộc Việt mình mà thôi. Người Việt hải ngoại chúng ta, sẽ đóng một vai trò vô cùng quan trọng trong giai đoạn này, giống như kiều dân Do Thái trong những năm cuối của thập niên 40 và hiện nay. Ðiều đáng chú ý là chúng ta có hàng trăm ngàn chuyên viên ở hải ngoại, thuộc mọi ngành nghề, được hấp thụ nhiều nguồn văn hóa khác nhau, từ Âu Châu, Mỹ Châu, đến Úc Châu, Á Châu. Họ là một tài sản quí báu trong công cuộc kiến thết quê hương. Với khả năng chuyên môn, nếu họ được huấn luyện để trở thành những người «Việt Nam Mới», với những đức tính : “lòng yêu nước nồng nàn, tinh thần cộng đồng và ý thức trách nhiệm cao độ”, đất nước ta sẽ được tái thiết một cách mau chóng.

 

Kính thưa quý vị,

 

Hiện nay chúng ta đang có “thời cơ thuận lợi” đến từ các cuộc cách mạng giải trừ độc tài CS ở Đông Âu, đến từ các cao trào đòi tự do, dân chủ và nhân quyền là hướng tiến của nhân lọai, cũng như hòan cảnh chính trị khách quan của thế giới. Chúng ta đã có “thiên thời”, vì ngày nay, địa bàn quốc nội, không còn bất khả xâm nhập, khó khăn như những thập niên trước, mà ngược lại, đã có nhiều thuận lợi đang mở ra trên nhiều bình diện. Chúng ta cũng đang có “nhân hòa”, vì lòng người ngày một đã nhận rõ được bản chất gian xảo, độc ác và cố bám giữ quyền lực của tập đòan thống trị CSHN hơn khi nào hết. Ngay trong hàng ngũ của Cộng Đảng, đã có nhiều phần tử thức tỉnh, đang quay trở về với chính nghĩa tự do của dân tộc. Do đó, nếu như trước đây, chúng ta chưa có cơ hội liên kết hoặc kết hợp và tích cực trong công cuộc tranh đấu chung, thì hôm nay đây, xin hãy thành tâm đến với nhau trong tình “trăm con một bọc”, trong nghĩa tình của những người thực sự muốn đóng góp công sức vào đại cuộc ”giải cứu quê hương ra khỏi bóng ma duy vật biện chứng, giải thóat đồng bào khỏi gông cùm độc tài tòan trị CSHN hiện nay”. Mỗi chúng ta, xin hãy là những kinh rạch để trở thành sông và cùng chảy về một biển. Biển của những tấm lòng thực sự yêu nước thương dân, ngày đêm chung lo “giải trừ quốc nạn CS, quang phục quê hương”.

 

Vậy thì, khi bạo quyền CSHN mạnh, chúng ta đã không run sợ, thì không có lý do gì, chúng ta lại thỏa hiệp hoặc cầu hòa giữa lúc chúng đang trên đà hấp hối. Vận hội mới đã khởi đầu, khởi đầu từ tận cùng của đổ vỡ, và như một chuyển biến của đại khối dân tộc, của mọi tầng lớp dân chúng, liên tục tranh đấu không ngưng nghỉ từ bao nhiêu năm qua, đang trưởng thành và lớn mạnh, điển hình là những cuộc vùng dậy của đồng bào Thái Bình, Xuân Lộc, Đồng Nai,…từ thập niên trước đây và, hôm nay của giáo dân Công Giáo Thái Hà, Tam Tòa, Đồng Chiêm,.. Thế tất thắng, phải chăng cũng đến từ đó, thế nhân dân cũng đến từ đó và, thế quốc tế cũng đến từ đó. Câu hỏi được đặt ra cho mỗi chúng ta, là bao giờ đồng bào quốc nội và chúng ta đây, phá bỏ được chủ nghĩa và cơ chế CSHN đang thống trị quê hương. Câu trả lời, còn tuỳ thuộc rất nhiều yếu tố. Nhưng quan yếu vẫn là, mỗi chúng ta phải tôi luyện cho mình một ý chí sắt thép, một niềm tin không đổi dời với lý tưởng cứu nước và con đường đấu tranh trước mặt; cũng như trong bao lâu, chúng ta triệt để khai thác được ưu thế của ta và nhược điểm của kẻ thù. Bao giờ CSHN bị loại bỏ ? Câu trả lời rất lạc quan khi ta nhìn vào tiền đồ sức mạnh của dân tộc, vào khối thuốc nổ cực mạnh hờn căm nội địa. – Và, đặc biệt, nhìn vào chính tâm hồn ta trước ý thức và trách nhiệm đối với những khổ đau của dân tộc, vào sự giác ngộ và sức đề kháng của toàn dân dưới gông cùm của kẻ thống trị tàn bạo CSHN hiện nay.

 

Kính thưa quý vị,

 

Ai cũng biết rằng, mỗi người Việt hải ngọai chúng ta hôm nay, chẳng những vừa là nạn nhân, vừa là chứng nhân bi thương của lịch sử đối với bạo quyền CSHN mà còn là niềm hy vọng lớn lao của đồng bào quốc nội. Cho nên, chúng ta phải có bổn phận cất lên tiếng nói uất hận mà đồng bào cả nước đang bị xích xiềng bịt miệng. Tiếng nói của chúng ta, chẳng những có sức củng cố niềm tin cho người ở lại mà còn giúp cho chính chúng ta nuôi dưỡng được niềm tin. Vậy xin đừng im lặng, vì “im lặng chính là đồng lõa với tội ác, đồng lõa với cơ chế độc tài tòan trị CSHN” đang hãm hại quê hương ta.

 

“Năm Canh Dần  2010” này, chúng ta hãy cùng nhau tâm nguyện: “Xin kết hợp mọi tủi nhục của những anh em đồng đội, vì tự do dân chủ đấu tranh, đang bị bạo quyền CSHN giam cầm, nỗi đau thương trong kiếp sống lầm than, tủi nhục của hơn 87 triệu đồng bào ruột thịt, những giọt máu đào của các chiến sỹ quốc gia, đang ngày đêm vùng lên tranh đấu nơi quê nhà, cùng với sự nhớ thương quê hương ngút ngàn của mỗi chúng ta đây, thành vũ khí sắc bén đấu tranh để cứu nguy tổ quốc. Chúng ta quyết biến nỗi nhớ thương quê hương thành sự đòan kết, sắt son một lòng tranh đấu cho tự do, hạnh phúc và tương lai dân tộc. Bằng những hành động cụ thể, chúng ta cùng nhau:

 

-Quyết liệt đấu tranh, đòi buộc bạo quyền CSHN phải trả tự do vô điều kiện cho LM Nguyễn Văn Lý, LS Lê Thị Công Nhân, LS Nguyễn Văn Ðài, LS Lê Công Định, Thạc Sỹ Nguyễn Tiến Trung, KS Trần Huỳnh Duy Thức, KS Lê Thăng Long, cựu Trung Tá CS Trần Anh Kim, các ông Trần Đức Thạch, Phạm Văn Trội, Vũ Hùng, Nguyễn Xuân Nghĩa, Ngô Quỳnh, Nguyễn Văn Túc, Nguyễn Mạnh Sơn, Nguyễn Văn Tính, Nguyễn Kim Nhân,… và tất cả những ai vì tự do, dân chủ và hạnh phúc, tương lai dân tộc, đã can đảm vùng lên đấu tranh, đang bị bạo quyền giam cầm.

 

-Đồng thanh kêu gọi những người đã và đang làm lợi hoặc tin theo bạo quyền CSHN, hãy dứt khoát rời bỏ hàng ngũ, rời bỏ chủ nghĩa và cơ chế CS, trở về với cộng đồng dân tộc.

 

-Kêu gọi toàn dân trong và ngoài nước, lấy hạnh phúc và tương lai của dân tộc làm mục tiêu đấu tranh và quyết tâm tranh đấu cho kỳ được một chế độ thực sự tự do, dân chủ, nhân bản và giầu mạnh.

 

-Tiếp tục tố cáo và vạch trần những tội ác và mọi ngụy luận của bạo quyền CSHN cùng bọn tay sai của chúng tại hải ngoại trước quốc dân và quốc tế.

 

-Công khai hóa những tổ chức, những cá nhân đang tiếp tay cho bạo quyền CSHN và cùng nhau tiếp tục dương cao ngọn cchính nghiã tự do của dân tộc trước cộng đồng nhân loại, trước mọi diễn đàn quốc tế và tranh thủ mọi hậu thuẫn của thế giới.

 

-Cương quyết đấu tranh và không khoan nhượng với tập đoàn thống trị CSHN cũng như bè lũ tay sai nằm vùng của chúng, đang len lỏi vào các tổ chức, các đảng đoàn, các cộng đồng, phong trào và mọi sinh hoạt của người Việt quốc gia hải ngoại.

 

- Đòi hỏi thế giới, nhất là các nước có liên hệ ngọai giao, kinh tế, chính trị với bạo quyền CSHN, áp lực bạo quyền phải trả tự do cho các vị lãnh đạo các tôn giáo, các nhân sỹ tranh đấu cho tự do, dân chủ và các tù nhân lương tâm, còn đang bị bạo quyền giam giữ.

 

- Kêu gọi Liên Hiệp Quốc, chính phủ và nhân dân các nước yêu chuộng tự do, các tổ chức nhân quyền thế giới, hỗ trợ và tiếp tay để tự do tôn giáo, dân chủ và nhân quyền, được thực sự tôn trọng trên quê hương Việt Nam;

 

- Dồn nỗ lực hỗ trợ mọi cao trào và những ai, vì tự do dân chủ và hạnh phúc tương lai dân tộc, can đảm vùng lên đấu tranh tại quê nhà hiện nay;

 

Kính thưa quý vị,

 

Trong không khí linh thiêng của ngày đầu Xuân Canh Dần năm 2010, chúng ta thành tâm hướng về quê mẹ Việt Nam, chia sẻ niềm đau và nỗi thống khổ của 87 triệu đồng bào ruột thịt nơi quê nhà. Chúng ta quyết tâm tiếp nối sự nghiệp của tiền nhân, của cha ông, của: Phan Ðình Phùng, Hoàng Hoa Thám, Lý Ðông A, Huỳnh Phú Sổ, Phan Bội Châu, Nguyễn Thái Học, Trương Tử Anh, của: Trần Văn Bá, Lê Quốc Quân, Hồ Thái Bạch và, gần đây, của cụ bà Nguyễn Thị Thu, Thượng Tọa Thích Chân Hỷ, cùng tất cả những chiến sỹ và đồng bào, đang chiến đấu vì tự do của tổ quốc Việt Nam.

 

- Xin hãy hướng lòng mình về quê hương tù ngục, thành tâm chia sẻ niềm đau thương và nỗi bất hạnh mà Đại Lão Hòa Thượng Thích Quảng Độ, Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt, Giám Mục Cao Đình Thuyên, các Linh Mục Nguyễn Văn Lý, Nguyễn Hữu Giài, Phan Văn Lợi, Chân Tín, Mục Sư Nguyễn Hồng Quang, Mục Sư Nguyễn Công Chính; các Luật Sư Lê Thị Công Nhân, Nguyễn Văn Đài, Lê Công Định, Bác sỹ Nguyễn Đan Quế, cựu Trung Tá CS Trần Anh Kim, nhà văn Trần Khải Thanh Thủy, Thạc Sỹ Nguyễn Tiến Trung, KS Trần Huỳnh Duy Thức, KS Lê Thăng Long, các ông Trần Đức Thạch, Phạm Văn Trội, Vũ Hùng, Nguyễn Xuân Nghĩa, Ngô Quỳnh, Nguyễn Văn Túc, Nguyễn Mạnh Sơn, Nguyễn Văn Tính, Nguyễn Kim Nhân,…cùng mọi giới đồng bào quốc nội đang phải gánh chịu dưới gông cùm của bạo quyền CSHN.

 

- Xin hãy gửi trọn niềm thương nhớ về đồng bào ruột thịt nơi quê nhà bằng lời tâm nguyện, “đòan kết và quyết tâm tranh đấu cho đến khi nào quê hương thóat ách độc tài CSHN tham tàn”.

 

- Xin hãy biến căm hờn, tủi nhục thành sức mạnh tranh đấu và quyết góp phần nghĩa vụ của một con dân trước quốc biến vào sự nghiệp đấu tranh chung của tòan dân để “giải phóng dân tộc và xây dựng nhân bản”.

 

- Xin hãy cùng nhau nguyện cầu hương linh các đấng tiên liệt, những anh hùng nghĩa sỹ đã bỏ mình vì tự do của tổ quốc, hạnh phúc của tòan dân và tương lai của dân tộc, phù trợ cho mỗi chúng ta, luôn được bền chí, giữ vững niềm tin đấu tranh, sắt son với quê hương, thủy chung với đồng bào và trọn nghĩa với anh em đồng đội, đang vùng lên đấu tranh nơi quê nhà.

 

Kính thưa quý vị,

 

Đòan kết hợp nhất để nói lên sự thực đau thương của đất nước cho thế giới biết và quyết tâm tranh đấu, chính là sự tiếp tay hữu hiệu nhất cho công cuộc đòi hỏi tự do tôn giáo, dân chủ và nhân quyền của đồng bào đang vùng lên tại quốc nội. Đó cũng chính là sự biết ơn sâu xa của chúng ta đối với những người giờ đây đang cam tâm chịu tù đầy, khổ nhục để chúng ta được sống tự do.

 

Trong niềm tin son sắt vào tiền đồ tổ quốc và tương lai dân tộc, bạo chính phải tan, bạo quyền CSHN phải đổ và quê hương nước Việt yêu dấu của chúng ta, sẽ được tự do trong một ngày thực không xa. Một lần nữa, xin ơn trên phù trợ quý vị, quý đồng hương, một năm Canh Dần 2010 được luôn an bình và vững tiến trên bước đường đấu tranh để “dựng lại một Việt Nam tự do, dân chủ, nhân bản và phú cường”. Trân trọng.

 

Hải ngoại, ngày 23 tháng 01 năm 2010. 

 

 

- Liên Minh Tự Do Việt Nam (Cựu Chuẩn Tướng Lý Tòng Bá, Las Vegas, Nevada - Hoa Kỳ).

- Hội Đồng Đoàn Kết Người Việt Quốc Gia (Cựu Thẩm Phán Phạm Đình Hưng, Santa Ana, CA – Hoa Kỳ).

- Phong Trào Đấu Tranh Tự Do Tôn Giáo, Dân Chủ, Nhân Quyền Và Toàn Vẹn Lãnh Thổ Cho Việt Nam (Nhà Văn Phan Vỹ, Washington, DC - Hoa Kỳ).

- Tổng Hội Cựu Chiến Sỹ Việt Nam Cộng Hòa (Cựu Đại Tá Trương Như Phùng, Houston, TX – Hoa Kỳ).

- Đại Việt Quốc Dân Đảng (GS Trần Trọng Đạt, Little Saigon, Nam CA – Hoa Kỳ).

- Ủy Ban Đoàn Kết Chống Cộng (Cựu Dân Biểu Phạm Ngọc Hợp, Santa Ana, CA – Hoa Kỳ).

- Ủy Ban Người Việt Quốc Gia Yểm Trợ Những Tiếng Nói Đấu Tranh Quốc Nội (ông Nguyễn Tấn Đức, Atlanta, GA – Hoa Kỳ).

- Ủy Ban Liên Kết Đấu Tranh Cho Quyền Làm Người, Tự Do Tôn Giáo, Dân Chủ, Nhân Quyền Và Toàn Vẹn Lãnh Thổ Của Việt Nam (GS Lai Thế Hùng, Strasbourg – Pháp).

- Phong Trào Hải Ngoại Yểm Trợ Quốc Nội Vùng Dậy (ông Lê Văn Hiệp, Moselle – Pháp).

- Cộng Đồng Việt Nam Tiểu Bang Connecticut (Ông Trần Thế Bình, Connecticut - Hoa Kỳ).

- Cộng Đồng Việt Nam Tiểu Bang Florida (Bà Đồng Thanh, Tampa, Florida – Hoa Kỳ).

 - Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Tacoma, Washington State (BS Nguyễn Xuân Dũng, Tacoma – Hoa Kỳ).

- Phong Trào Hải Ngoại Yểm Trợ Quốc Nội Vùng Dậy tại Hoa Kỳ (Cựu Thiếu Tá Lê Văn Sanh, Houston, TX – Hoa Kỳ).

- Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia New York (ông Nguyễn Trung Châu, LS Nguyễn Thanh Phong, New York – Hoa Kỳ).

 

- Ủy Ban Liên Kết Đấu Tranh Cho Quyền Làm Người, Tự Do Tôn Giáo, Dân Chủ, Nhân Quyền Và Toàn Vẹn Lãnh Thổ Của Việt Nam tại Canada (ông Trần Ngọc Bính, Vancouver - Canada).

 

- Liên Minh Dân Chủ Việt Nam Thuần Túy (Cựu Dân Biểu Lý Hiền Tài, Baltimore, Maryland – Hoa Kỳ).

 

- Liên Minh Dân Chủ Việt Nam tại Boston (DS Trần Quang Tuấn, Boston, MA – Hoa Kỳ).

 

- Phong Trào Giáo Dân Công Giáo Việt Nam Hải Ngoại Cơ Sở Boston (ông Lại Tư Mỹ, Boston, MA - Hoa Kỳ).

 

- Ban Tổ Chức Cựu Sinh Viên Sỹ Quan Trừ Bị Thủ Đức tại Connecticut (ông Nam Châu, Harfurt, Connecticut - Hoa Kỳ).

 

- Hội Cựu Sinh Viên Sỹ Quan Trừ Bị Thủ Đức tại Connecticut (ông Vũ Trọng Triêm, Harfurt, Connecticut - Hoa Kỳ).

 

-Cộng Đồng Việt Nam Vùng Greater Vancouver – Canada (ông Nguyễn Hữu Ninh, Vancouver - Canada).

 

- Hội Võ Khoa Thủ Đức Vancouver, Canada (ông Trần Văn Trung, Vancouver - Canada).

- Ủy Ban Yểm Trợ Khối 8406 Canada (ông Trần Ngọc Bính, Vancouver - Canada).

 - Tập Thể Chiến Sỹ VNCH Vancouver, Canada (ông Phan Vĩnh Đức, Vancouver - Canada).

- Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Nam New Jersey (Nhà Văn Trần Quán Niệm, New Jersey – Hoa Kỳ).

- Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Pennsyvania và Philadelphia (DS Nguyễn Đức Niệm, Philadelphia, PA – Hoa Kỳ).

- Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Nevada (ông Davis Vũ, Las Vegas, Nevada – Hoa Kỳ).

- Cộng Đồng Thống Nhất Người Việt Quốc Gia Tiểu Bang Georgia (ông Nguyễn Thanh Minh, Atlanta, GA – Hoa Kỳ).

- Liên Minh Tự Do Việt Nam tại Canada (KS Trần Văn Nam, Vancouver - Canada).

- Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia New Hampshire (ông Cao Xuân Khải, New Hampshire – Hoa Kỳ).

- Hội Cựu Quân - Cán - Chính Việt Nam Cộng Hòa tại New Hampshire (ông Cao Xuân Khải, New Hampshire – Hoa Kỳ).

- Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Âu Châu (Cựu Thẩm Phán Trần Đức Lai, Mulhouse – Pháp).

- Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Âu Châu tại Thụy Sỹ (ông Trần Phi, Lausanne - Thụy Sỹ).

- Hội Tù Nhân và Nạn Nhân Dưới Chế Độ Cộng Sản Việt Nam (KS Dương Văn Lợi, Paris - Pháp).

- Hội Cựu Quân Nhân Việt Nam Cộng Hòa Vùng Đông Pháp (ông Nguyễn Duy Phương, Bas-Rhin – Pháp).

- Ủy Ban Liên Kết Đấu Tranh Cho Quyền Làm Người, Tự Do Tôn Giáo, Dân Chủ, Nhân Quyền Và Toàn Vẹn Lãnh Thổ Của Việt Nam tại Âu Châu (KS Vũ Duy Toại, Witten - Đức).  

- Liên Minh Tự Do Việt Nam tại Paris (Nhà văn Chu Chi Nam, Paris - Pháp).

 

- Phong Trào Hải Ngoại Yểm Trợ Quốc Nội Vùng Dậy tại Paris (ông Lê Minh Triết, Paris - Pháp).

 - Nghị Hội Người Việt Tỵ Nạn Cộng Sản Tại Âu Châu (ông Cao Tấn Hưng, Strasbourg - Pháp).

 - Mặt Trận Việt Nam Tự Do tại Âu Châu (ông Trần Minh Chiêu, Metz – Pháp).

- Lực Lượng Thanh Niên Việt Nam Tự Do Âu Châu (ông Lý Minh Thuận, Moselle – Pháp).

- Phong Trào Đấu Tranh Đòi Tự Do Tôn Giáo, Dân Chủ, Nhân Quyền Và Toàn Vẹn Lãnh Thổ Cho Việt Nam tại Âu Châu (ông Raymond Déprez, Lorrainne - Pháp).

- Liên Minh Tự Do Việt Nam Tại Âu Châu (Bà Lê Thanh Kham, Nice – Pháp).

- Đoàn Thanh Niên Việt Nam Tự Do Âu Châu (Ông Nguyễn Văn Tuấn, Strasbourg – Pháp).